5.
Nói xong, hắn vươn tay ra.
Gã áo thun đen cũng không rảnh rỗi, đưa tay từ bên cạnh tới, định phối hợp với Thiếu gia Thẩm để khống chế tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào những bàn tay đang vươn đến, từng cái đều khiến tôi thấy ghê tởm và sợ hãi.
“Đừng chạm vào tôi!”
Thấy bàn tay của gã áo đen sắp chạm tới, tôi nhắm chặt mắt, không kịp nghĩ gì nữa, dồn hết sức lao mạnh sang một bên.
Tôi cũng chẳng biết mình đụng trúng ai, chỉ cảm giác khuỷu tay va phải thứ gì cứng rắn, ngay sau đó vang lên một tiếng kêu đau đớn.
Tên tóc vàng bị tôi húc cho loạng choạng lùi hai bước, lưng đập vào mép quầy lễ tân, đau đến nhe răng trợn mắt.
“Con nhãi này còn dám ra tay với tao!” Trong mắt hắn chỉ còn lại sự hung tợn, “Cho mặt mũi mà không biết điều đúng không!”
Hắn quát xong, liền vươn tay định túm lấy tóc tôi.
Tôi nghiêng người tránh, bàn tay hắn vồ trượt, chỉ chộp được một nắm không khí.
“Giữ chặt nó lại!” Thiếu gia Thẩm cau mày quát, giọng đầy bực bội.
Ngay khoảnh khắc đó, gã áo đen đã túm được cánh tay tôi.
Sức hắn cực kỳ mạnh.
“Chạy đi! Mày chạy nữa đi!”
Hắn gầm gừ, giật mạnh sang phía mình.
Tôi bị lôi đến loạng choạng, suýt ngã sấp xuống đất.
“Buông tôi ra! Đồ khốn kiếp!” Nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm nổi, trào ra.
“Giờ mới biết sợ à? Sớm ngoan ngoãn thì đâu đến nỗi.”
Hắn vươn tay bóp chặt cằm tôi, ép ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn:
“Đi theo bọn tao lên phòng, ngoan ngoãn nghe lời, bằng không…”
Tôi vùng vẫy liều mạng, cố gắng thoát khỏi trói buộc, nhưng sức lực của tôi hoàn toàn chẳng là gì so với bọn chúng.
Dù tôi giãy thế nào cũng vô ích.
“Buông ra! Tôi không đi! Đồ lưu manh khốn nạn!”
Tên tóc vàng mất kiên nhẫn, vươn tay giật mạnh áo tôi:
“Đừng phí lời với nó nữa, lôi thẳng lên!”
Bàn tay hắn túm lấy vạt áo dưới, mạnh bạo kéo ngược lên.
Từ gấu áo bị xé đến tận hông, lộ ra mảng da bên trong.
Tôi run lên bần bật vì lạnh, nỗi nhục nhã và sợ hãi như thủy triều cuồn cuộn dâng tràn, nhấn chìm tôi.
“Buông tôi ra… van các anh…” Tôi vừa khóc vừa cầu xin, giọng tràn đầy tuyệt vọng.
Trước mắt chỉ còn lại cảm giác trời đất quay cuồng.
Gã áo đen cũng cười nham nhở, thò tay kéo cổ áo tôi:
“Cứ để nó bướng bỉnh xem, xé sạch áo nó đi, xem nó còn dám cứng đầu không!”
Tôi nhắm chặt mắt, tuyệt vọng nghĩ:
Chẳng lẽ hôm nay thật sự phải mất đời ở đây sao?
Lời cha, lời ông… liệu tôi có thể không nghe theo nữa không?
Đúng lúc ấy, tiếng “ting” của thang máy vang lên.
Cửa buồng thang máy từ từ mở ra, một giọng nữ vang vọng:
“Các người ồn ào đến mức bật hết đèn cảm ứng trong hành lang, không biết còn tưởng chung cư bị tháo dỡ.”
Tôi giật mình mở mắt.
Đứng ở cửa thang máy là cô Lâm.
Cô mặc chiếc cardigan len màu kem nhạt, quần jean ôm dáng, vóc người lả lướt.
Trên cổ tay cô vẫn buộc sợi dây đỏ.
Cô là khách trọ từ hôm kia, nói rằng do tăng ca ở công ty gần đây, mỗi tháng đều có hai ngày thuê phòng theo giờ để ngủ bù.
Lần nào cũng chọn căn trong cùng ở tầng 12, yên tĩnh.
Tên tóc vàng quay đầu, trợn mắt nhìn:
“Từ đâu chui ra… một em xinh thế này.”
Vừa dứt lời, ánh mắt mấy gã đàn ông lập tức dính chặt trên người cô Lâm.
Bàn tay gã áo đen còn đang chực mò vào eo sau của tôi bỗng khựng lại giữa không trung.
Đôi mắt đỏ ngầu lúc nãy giờ dán thẳng về phía cửa thang máy.
Ánh mắt hắn bám riết trên người cô, trườn từ cổ áo cardigan len màu kem xuống đến cổ chân bọc trong quần jean, đến mức khóe miệng gần như rỉ cả nước dãi.
Tên tóc vàng sớm đã quẳng chuyện bị tôi húc loạng choạng khi nãy ra sau đầu.
Hắn xoa tay lia lịa, bước nhanh tới nửa bước, cười cợt:
“Ơ, ở đâu ra cô em xinh thế này? Sao lại đứng một mình ở đây?”
Vừa nói, hắn vừa dịch người về phía cửa thang máy, gần như sắp áp sát ngay trước mặt cô Lâm.
“Đúng lúc bọn anh còn chưa chơi đủ,” đôi mắt hắn đảo một vòng, xoa tay cười nham nhở, “hay là… chơi cùng bọn anh một chút? Anh em tụi này mời em vài ly, đảm bảo làm em vui đến quên trời đất.”
“Đừng động vào cô ấy!” Tim tôi thắt lại, chưa kịp suy nghĩ xem mình có cản nổi hay không, cơ thể đã lao thẳng ra phía trước.
Tôi đứng chắn ngay trước mặt cô Lâm, lưng gần như chạm vào cánh tay cô, lúc ấy mới nhận ra mình thấp hơn cô nửa cái đầu.