1.
Mai xanh ve sầu rền rĩ, thạch lựu đỏ rực như lửa.Gió giữa hè mang theo ba phần oi ả, lùa vào phủ Hòa Lý.
Dưới tầng sa mỏng mảnh, ta đang mê mệt trong cơn ác mộng, mày nhíu chặt, bất chợt bừng tỉnh.
Yến Thời bên cạnh giật mình thon thót.
“Thất nương!”
Nàng vội ghé sát lại, thần sắc lo lắng nhìn ta.“…Nương sao vậy?”
Ta lặng lẽ ngồi dậy, sắc mặt không chút biểu cảm, thần thái mỏi mệt.
Ngoài phòng, Tố Thương đang xem sổ sách, nghe thấy tiếng động thì bước vào.
Thấy ta tinh thần sa sút, nàng ngồi xuống bên giường, dịu dàng hỏi:
“Thất nương gặp ác mộng sao?”
Ta khẽ gật đầu.
Hồi tưởng lại giấc mơ bị Ân Tòng Kiệm từ hôn, lòng càng thêm buồn bực khó chịu.
Ôm lấy ngực, ta rúc vào lòng người bên giường, nhẹ giọng gọi một tiếng:
“Tố Thương…”
“…Ta khó chịu quá.”
Trong mắt Tố Thương thoáng hiện ý thương xót, nhẹ nhàng vuốt mái tóc ta, rồi bưng chén thuốc đã hâm nóng từ bên cạnh.
“Thất nương ngoan, uống thuốc đi. Uống xong sẽ không khó chịu nữa.”
Ta nhăn mặt, chầm chậm uống hết thứ thuốc vừa chua vừa đắng.
Yến Thời đứng một bên trông mà không khỏi nhíu mày, lộ vẻ không đành lòng.
Chần chừ một lúc, Yến Thời bỗng mở miệng:
“Tố Thương tỷ tỷ… đợi khi tướng quân hồi kinh, chi bằng… tìm cho Thất nương một đại phu khác đi?”
Tố Thương quay sang nhìn nàng:
“Sao lại nói vậy?”
Yến Thời nhìn nàng đầy nghiêm túc, nói:
“Tỷ không biết đấy thôi, ba tháng trước, trong kinh có mở một y quán.”
“Chủ y quán ấy y thuật tinh thông, chuyên trị các chứng bệnh nan y phức tạp, trăm bệnh trăm lành. Đặc biệt là một tay dùng ngân châm, quả thật xuất thần nhập hóa, được dân chúng hết sức tín phục.”
Nói đến đây, nàng bỗng dừng lại.
“Chỉ là…”
Tố Thương nhịn không được hỏi:
“Chỉ là sao?”
Yến Thời thở dài, nói tiếp:
“Chỉ là người chủ y quán ấy tính tình cổ quái, cứu người không nhìn thân phận, chỉ làm theo ý mình. Dù là vương công quý tộc, cũng chưa chắc mời được.”
Tố Thương nghe xong, chân mày khẽ nhíu, sắc mặt thoáng mất vui:
“Đại phu từ đâu đến mà ngông cuồng đến thế?”
Yến Thời bất đắc dĩ đáp:
“Là một nữ tử đến từ đất Sở.”
Tiếng “xoảng” vang lên.
Chén thuốc trong tay ta rơi xuống đất vỡ tan.
Ta ngơ ngẩn nhìn Yến Thời, thần sắc hoảng hốt thất thần:
“…Nữ tử đất Sở ư?”
2.
Hôn ước giữa hai nhà Tiêu – Ân đã được định ra từ nhiều năm về trước.Người được đính ước với Ân Tòng Kiệm ban đầu vốn là tỷ tỷ cùng tuổi với chàng – Tiêu Bảo Quân, chứ không phải ta – kẻ kém chàng bốn tuổi.
Chỉ là… chàng thực sự sinh ra quá mức tuấn mỹ.
Thế nên, vào năm ta bảy tuổi, ta liền chạy đến trước mặt tỷ tỷ, hỏi nàng xem có thể nhường vị hôn phu ấy cho ta hay không.
Tỷ tỷ thương ta, lập tức gật đầu đồng ý.
Đại bá phụ nghe tin, liên tục lắc đầu nói không ổn:“…Hôn ước này là do phụ mẫu các con định ra khi còn sinh thời, làm sao giữa đường lại đổi người được?”
Tỷ tỷ chỉ khẽ cười.Nàng ôm chặt lấy ta, giọng dõng dạc mà dứt khoát:
“Đại bá phụ, con chỉ có một đứa muội muội là Bảo Nhị…Chớ nói là một tờ hôn ước, dù là vì sao trên trời, chỉ cần nó không muốn, thì con đều có thể nhường cho bằng sạch!”
Từ giây phút đó, Ân Tòng Kiệm liền thuộc về Tiêu Bảo Nhị ta.
Nhưng trong giấc mộng ấy, sau khi rơi xuống nước mất trí nhớ, chàng lại thay đổi hoàn toàn.Chẳng những giấu nhẹm chuyện với trưởng bối trong nhà, mà còn đích thân đến tận cửa, muốn hủy bỏ hôn ước giữa hai họ Tiêu – Ân.
Thậm chí còn mạnh miệng tuyên bố: đời này không cưới nữ y đất Sở thì không lấy ai nữa.
Nếu ta chưa biết trước kết cục ấy thì thôi đi, đằng này ta đã tỏ tường mọi sự.Với tính tình nhỏ nhen và bá đạo của ta, làm sao có thể nhẫn nhịn nổi?
Tức khắc đem lòng oán giận chàng.
Mấy ngày liền ta ủ rũ không vui, đến mức Tố Thương cũng nhìn không nổi nữa...
Nàng ôm ta thở dài:
“Thất nương… Thất nương ngoan của ta! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Cả ngày chẳng thấy vui, người cũng gầy đi rồi.”
“Tố Thương…”
Ta gọi nàng một tiếng, ngẩng đầu lên, nhìn nàng chăm chú:
“Có người ức hiếp ta.”
Tố Thương thoáng sửng sốt.
“Ai?”
“Nhị ca.”
Trong nhà, nhị ca ruột hiện đang làm quan nơi xa, nên người mà ta nói đến, chẳng cần đoán cũng biết là ai.
Trước mặt ta, nàng lập tức thở phào:
“…Là lang quân nhà họ Ân?”
Ta gật đầu chắc nịch.
Tố Thương cố nén cười:
“Thế… chàng ấy bắt nạt Thất nương ở đâu vậy?”
Ta chớp chớp mắt:
“Trong mộng.”
“Thì ra là vậy.”Tố Thương nhìn ta, ánh mắt đong đầy ý cười trêu ghẹo:“Vậy Thất nương muốn thế nào mới chịu nguôi giận đây?”
Trong lòng dâng lên một cơn tức tối, ta hờn dỗi nói:
“Ta muốn bắt nạt lại!”
“Trong mộng sao?”