4.
“Bảo Nhị!”
Ân Tòng Kiệm thoáng giật mình, nơi khóe mắt lẫn chân mày chậm rãi nhuộm một tầng đỏ ửng.Chàng ngẩng đầu lên, cố nén vẻ lúng túng, giọng nhẹ nhàng đầy xấu hổ:
“Nơi Phật môn là chốn thanh tu… trước mặt Bồ Tát, không thể nói năng hồ đồ.”
Ta yên lặng nhìn chàng:
“Vậy thì Nhị ca có thể nhắm mắt lại.”
Như thế… sẽ không nhìn thấy Bồ Tát nữa.
Ân Tòng Kiệm vẫn không chịu.
Chàng nhắm mắt một thoáng, giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ:
“Ta không thấy Bồ Tát… nhưng Bồ Tát vẫn thấy được ta…Bảo Nhị, như vậy không hợp lễ nghi đâu.”
Bị từ chối rồi.
Trong lòng ta có phần không vui, nét mặt cũng theo đó mà lạnh đi vài phần.
“…Chẳng phải Nhị ca là người của Bảo Nhị sao?”
Ân Tòng Kiệm ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt chứa đầy dịu dàng.Khóe môi khẽ cong, chàng đáp bằng một nụ cười rất đỗi bao dung:
“Dĩ nhiên Nhị ca là của Bảo Nhị…
Nhưng ta và nàng rốt cuộc vẫn chưa thành thân, sao có thể bỏ qua lễ nghĩa, làm chuyện vượt phép được?”
Lễ nghi, lễ nghi… lại là lễ nghi!
Trong mộng, chàng hôn kẻ khác thì say mê chủ động là thế,Đến lượt ta muốn hôn chàng, lại bị cự tuyệt không thương tiếc!
Lại thêm một lần bị từ chối.
Lần này, ta thực sự tức giận.
Ánh mắt lạnh lùng quét xuống người trước mặt, ta hơi ngẩng cao cằm, trong giọng không kìm được mang theo mấy phần trách móc:
“Khi xưa ta hỏi Nhị ca có chịu làm hôn phu của ta không, chàng đã gật đầu.Ta lại hỏi chàng có thể chỉ thích mỗi mình Bảo Nhị thôi không, chàng cũng đồng ý.Chàng còn nói, chỉ cần ta muốn, thứ gì chàng cũng sẽ cho ta…
Vậy mà giờ ta chẳng đòi gì nhiều, chỉ muốn hôn chàng một cái…Thế mà chàng cũng không chịu!”
Nghe ta oán trách như thế, Ân Tòng Kiệm bỗng lặng thinh, gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ bất lực.
“Bảo Nhị…”
Chàng khẽ thở dài, hai má lặng lẽ ửng đỏ:
“Nhị ca đương nhiên bằng lòng để Bảo Nhị hôn rồi.Chỉ là… đợi sau khi thành thân, lúc đó nàng muốn làm gì cũng được...”
Ta chẳng muốn nghe những lời này.
Khẽ nhíu mày, ta ngắt lời chàng:
“Nhị ca, giờ ta bắt đầu có chút... ghét chàng rồi đấy.”
Sắc mặt Ân Tòng Kiệm trong thoáng chốc trắng bệch.
Chàng luôn rất hiểu ta.
Ta xưa nay không nói dối.
Đã bảo ghét, thì tức là thật sự có đôi phần không ưa rồi.
“Bảo Nhị…”
Chàng khó nhọc gọi ta một tiếng, quỳ trên đệm bồ đoàn, ánh mắt nhìn ta mang theo thương tổn rõ rệt, khóe môi gắng gượng nhếch lên thành một nụ cười khổ:
“…Là Nhị ca không tốt, tẻ nhạt cứng nhắc, khiến Bảo Nhị không vui nữa rồi.”
“Bảo Nhị muốn làm gì… đều được cả.”
Ngón tay run rẩy cố kìm chế mà bấu lấy vạt áo ta, ánh mắt Ân Tòng Kiệm đầy ắp đau thương:
“Chỉ xin Bảo Nhị… đừng ghét Nhị ca, được không?”
“Ta đâu có nói là ghét chàng.”
Nhìn dáng vẻ luống cuống vô thố của chàng, lòng ta dâng lên mấy phần hoang mang.
“Nhị ca, ta chỉ nói là có hơi ghét một chút thôi mà.”
“Không được!”
Ân Tòng Kiệm bất chợt ngồi thẳng dậy, đôi mắt đen tuyền khóa chặt lấy ta, bàn tay nắm lấy vạt áo đã siết chặt đến trắng bệch, nhưng chàng hoàn toàn không để tâm.Ánh mắt chàng kiên quyết đến cố chấp:
“Bảo Nhị không được ghét Nhị ca…Dù chỉ một chút… cũng không được!”
Ta còn chưa kịp mở miệng nói gì, chàng đã nhẹ giọng cắt ngang:
“Đừng nói những lời khiến ta buồn nữa…
Bảo Nhị… còn muốn hôn Nhị ca không?”
Ta suy nghĩ một lát, rồi gật đầu thành thật:
“Muốn.”
Nghe vậy, sắc mặt Ân Tòng Kiệm cuối cùng cũng có thêm chút huyết sắc.
Không để lộ biểu cảm, chàng lặng lẽ nghiêng người tới gần ta hơn, rồi ngẩng gương mặt tuấn tú như ngọc lên, nhẹ nhàng nói:
“…Vậy thì—Bảo Nhị, lại đây… hôn Nhị ca đi.”
Ta ngẩn người một thoáng.
Rồi nhẹ cúi đầu, khẽ chạm môi lên đôi môi có hình dáng thanh tú kia của chàng.
Cảm giác mềm mại chưa từng nếm trải ấy thực sự quá đỗi kỳ diệu. Ta không nhịn được mà đưa tay nâng lấy khuôn mặt của Ân Tòng Kiệm, hôn chàng hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi vành tai chàng đỏ bừng lên, trong mắt cũng phủ một tầng sương ẩm ướt.
“Bảo Nhị…”
Chàng thở gấp gọi ta một tiếng, cũng chỉ kịp gọi được đến đấy thôi.
Phần lời còn lại, tất cả đều tan biến trong những nụ hôn rối loạn môi lưỡi.
…
Chiều tối hôm ấy, với đôi môi đỏ mọng sưng tấy, tâm trạng ta vô cùng phấn chấn mà trở về thiền phòng.
Giấc mộng kia… quả nhiên chỉ là mộng mà thôi.
Ân Tòng Kiệm, vẫn là của Tiêu Bảo Nhị ta.
Ta tự nhủ như vậy.
Cho đến đêm hôm đó, ta lại một lần nữa rơi vào mộng cảnh.
Lại là Ân Tòng Kiệm cùng nữ nhân lạ mặt kia, nhưng lần này, bối cảnh không còn là trên giường khắc hoa thạch lựu nữa.
Mà là… trong một hồ nước ấm áp.