1.
Hôm trước Trung thu, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện, thông báo đến lấy kết quả kiểm tra sức khỏe dạo gần đây.
Hôm ấy trời mưa. Tôi lại quên mang ô, đành đứng nép dưới mái hiên tránh tạm.
Trùng hợp thay, tôi bắt gặp một cô gái trẻ ở cổng bệnh viện. Bên cạnh cô là một bảo mẫu đang che ô cẩn thận, dè dặt bảo vệ như sợ người khác va phải cô.
Cô gái trốn dưới ô, vẻ mặt phụng phịu, nũng nịu nói:
“Anh ấy cứ xem em như con nít vậy đó.”“Bệnh viện có mấy bước chân, sao mà lạc mất em và con trai ảnh được chứ.”
Nói rồi, cô vô thức đưa tay xoa lên chiếc bụng vẫn còn khá phẳng, khuôn mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc khi lần đầu làm mẹ.
Chắc là ánh mắt tôi nhìn quá lộ liễu nên khiến cô hơi ngại.
Để xua đi chút gượng gạo, cô bèn hỏi vu vơ một câu:
“Chị ơi, bé nhà chị được mấy tuổi rồi ạ? Không biết lúc chị mang thai có giống em không—con cứ quậy suốt, ăn chẳng ngon mà ngủ cũng chẳng yên…”
Tôi từng có con.
Chỉ là… vì nhiều lý do, đứa bé ấy đã không thể ở lại.
Cô gái trước mắt trông ngây thơ, chưa va vấp gì nhiều, nét mặt mong chờ câu trả lời khiến tôi nghẹn lời trong một thoáng...
Tôi cố kìm nén nỗi đau, lịch sự mỉm cười đáp lại:
“Cơ thể yếu, nên không có duyên với con cái.”
Cô nghe xong, thoáng tiếc nuối lắc đầu:
“Thật đáng tiếc... Chị xinh đẹp như vậy, chắc chắn con sinh ra cũng sẽ rất đáng yêu.”
Thấy tôi không nói gì, cô lại vội vàng an ủi:
“Giờ y học phát triển mà, chị và anh rể cố gắng thêm một chút, biết đâu lại có cách khác.”“Em nghe nói bệnh viện này cũng nổi tiếng lắm đó, chị thử xem?”
Ngực tôi như thắt lại. Tôi không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này thêm nữa.
“Dù sức khỏe tôi không tốt, nhưng may mắn chồng vẫn luôn thương yêu. Nếu thật sự muốn, ra nước ngoài nhờ người mang thai hộ cũng chẳng phải chuyện khó khăn.”
Cô không ngờ tôi lại thẳng thắn như thế, nụ cười bỗng trở nên gượng gạo, đành cười trừ:
“Chắc anh rể yêu chị lắm nhỉ?”
Đúng vậy. Đã từng.Trì Yến từng yêu tôi như sinh mệnh...
2.
Trước khi cưới Trì Yến, tôi từng gặp tai nạn khiến cả đời không thể mang thai.
Tôi không muốn làm gánh nặng cho anh, từng cố thuyết phục anh ly hôn.
Tối hôm đó, Trì Yến như người phát điên, xông thẳng vào phòng.Ánh mắt anh nhìn tôi chứa đầy khát khao và tình yêu nồng cháy:“Cả đời này anh chỉ yêu mình em, Lâm Dự Lộc. Thà không có con chứ tuyệt đối không thay lòng.”
Khoảnh khắc ấy, tôi đã dao động. Tôi chọn ở lại thế gian này, chọn ở bên người đàn ông ấy đến cuối đời.
Anh cũng không khiến tôi thất vọng. Suốt tám năm, chưa từng liếc nhìn người phụ nữ nào khác.
Thế mà giờ đây, lại bị một cô gái đôi mươi trẻ măng phơi bày điểm yếu, nghĩ lại thật sự thấy nực cười.
Mưa tạnh, tôi cầm kết quả khám bệnh ra cổng, định bắt xe về nhà.
Vừa khép cửa xe, tôi chợt nhìn thấy cô gái đó bước lên một chiếc xe sang đậu gần đó.
Là chiếc Cayenne bản giới hạn – cả thế giới chỉ có ba chiếc.
Mà trùng hợp thay, Trì Yến lại chính là một trong ba người sở hữu nó.Đó là quà sinh nhật tôi tặng anh năm ngoái.
Biển số giống hệt, làm tôi trong một khoảnh khắc hoang mang tưởng mình hoa mắt.
Tôi thu lại ánh nhìn, siết chặt chiếc điện thoại trong tay rồi lại thả lỏng, khẽ cười giễu mình.
Thôi thì... Anh là tổng giám đốc của công ty niêm yết, thể diện vẫn nên giữ lại cho anh một chút.
Cô gái ấy còn trẻ, không hiểu chuyện. Còn tôi, cũng đến tuổi nên hiểu hết mọi điều rồi.
3.
Lúc Trì Yến về đến nhà, tôi đang xem lại bộ phim cung đấu kinh điển – Chân Hoàn Truyện.Vừa xem vừa nghiền ngẫm từng chiêu đâm sau lưng mà vẫn giữ được nụ cười trên môi.
“Gần đây bắt đầu mê cung đấu rồi à?”Anh vòng tay ôm lấy vai tôi theo thói quen, vừa vuốt ve bàn tay tôi vừa hỏi.“Em lấy kết quả khám sức khỏe chưa? Bác sĩ nói thế nào?”
Tôi ngước nhìn anh, ánh mắt ngây dại.Cố tìm trong gương mặt điển trai quá mức ấy một chút sơ hở.
Nhưng không có.
Người đàn ông này, đã nắm quyền điều hành công ty suốt tám năm.Anh không còn là chàng trai thẳng thắn thuở ban đầu, mà đã học được cách đeo mặt nạ mọi lúc mọi nơi –bản lĩnh, chín chắn, và... kín như bưng.
Đôi mắt đào hoa từng khiến tôi rung động, giờ đây vẫn dịu dàng như vậy, trong đáy mắt vẫn là hình ảnh tôi.
Chỉ có điều—Trên cổ áo sơ mi trắng tinh anh đang mặc, lặng lẽ hiện rõ một dấu vết màu đỏ nhạt.
Son môi.
Tôi nghiêng người dựa vào vai anh, giả vờ thân thiết rồi vô tình ngửi thử.Hương nước hoa vị đào – ngọt đến chán ngấy.
Lúc anh đi tắm, tôi chợt nhớ đến cô gái trẻ ban nãy từng nài nỉ xin kết bạn WeChat để giới thiệu bác sĩ “có tâm”.
Tôi mở điện thoại, vào phần Bạn bè mới thêm gần đây, kéo xuống...
Và nhấn vào Trang cá nhân của cô ta.
Quả nhiên.
Cô ta đăng một bức ảnh đang hôn lên yết hầu của một người đàn ông.Dòng trạng thái kèm theo là:“Son môi vị đào, anh xã si mê không dứt.”
Tuy chỉ lộ ra một góc xương hàm, nhưng trực giác của tôi mách bảo—người đó chính là Trì Yến.
Tôi từng cũng thích ăn diện, cũng từng mê váy ôm sát và son đỏ rực rỡ.Thế nhưng Trì Yến lại luôn nói, “Em để mặt mộc là đẹp nhất, nhìn vào mới khiến tim anh đập nhanh hơn.”
Tôi tin anh. Tin đến nỗi từ đó về sau chẳng còn cố gắng làm đẹp trước mặt anh nữa.
Mãi đến hôm nay, tôi mới nhận ra—Khi tôi còn đứng yên một chỗ, giữ nguyên niềm tin đơn thuần ấy,thì Trì Yến… đã sớm chạy theo những điều “mới mẻ” ngoài kia mất rồi.
4.
Tôi vẫn còn nhớ rõ, ngày mới xuyên đến thế giới này, Trì Yến vẫn chỉ là đứa con riêng không được nhà họ Trì xem trọng.
Còn tôi—lại là viên ngọc quý trên tay nhà họ Lâm. Trùng hợp thay, hai nhà Trì – Lâm lại vốn là chỗ thân giao từ nhiều đời.
Vì nhiệm vụ, mỗi ngày tôi phải băng qua gió tuyết, chạy đi chạy lại giữa hai nhà.