6.
Mùa đông đến đúng hẹn cùng đợt tuyết đầu tiên.
Tôi đứng trong căn nhà đối diện biệt thự của Đoàn Tiểu Đường, lặng lẽ nghe Vệ Du báo cáo tình hình gần đây của hai người họ.
Suốt nửa năm qua, Trì Yến liên tục viện cớ công tác – thật ra là dắt “cô gái nhỏ” của anh ta đi du lịch giải khuây.
Anh đưa cô ta đi ngắm cực quang ở Iceland vào mùa hè, sang Maldives đón nắng biển mùa đông.
Những nơi tôi từng mơ được đặt chân đến nhưng chưa có dịp—anh đều đưa cô ta đi hết.
Tuyết ngoài trời rơi ngày càng dày.Dù hệ thống sưởi trong phòng vẫn chạy đều, tôi vẫn thấy lạnh thấu xương.
Bên trong biệt thự kia—người chồng danh chính ngôn thuận của tôi đang đùa giỡn tuyết cùng người tình nhỏ trong sân, tiếng cười vang vọng, vô tư và hạnh phúc.
Khi chơi mệt rồi, Trì Yến mở rộng áo khoác, ôm chặt lấy cô ta vào lòng, giọng nhẹ nhàng cưng chiều:
“Anh đã nói với mẹ rồi. Đợi con sinh ra, anh sẽ ly hôn với cô ấy. Con chúng ta nhất định không thể là con riêng.”
“Nếu cô ấy không chịu ly hôn, dùng chút thủ đoạn anh cũng không ngại.”
Từng câu, từng chữ lọt vào tai tôi qua chiếc tai nghe – khiến tôi buồn nôn đến mức muốn ném hết mọi thứ trong tay xuống đất.
Lẽ ra tôi nên đoán được.Hai mươi năm trôi qua, ai rồi cũng sẽ đổi thay.
Ngày xưa khi nhà họ Trì gặp khủng hoảng tài chính, nếu không phải tôi quỳ xuống cầu xin ba mẹ giúp đỡ, thì cái “Trì thị” của họ sớm đã sụp đổ.
Trì Yến – cái tên từng bị cả nhà họ Trì chê là “con riêng vô dụng” – chính là do tôi từng bước nâng đỡ.Nhờ vào thân phận đại tiểu thư nhà họ Lâm, nhờ vào mối quan hệ tôi tốn nửa đời xây dựng, anh mới có được vị trí hôm nay.
Bao năm tôi cúi đầu nhẫn nhịn, đổi lại chỉ là sự coi thường của mẹ con họ.Giờ đây, khi đã thoát được “bóng râm” của nhà họ Lâm, lại có cái thai trong tay, bọn họ đương nhiên mưu tính vẹn cả đôi đường.
Thứ họ muốn—là địa vị, là tự do, là một kết cục đẹp… còn tôi? Tôi là người phải bị đá khỏi ván cờ.
Thứ anh ta không buông được, là tình cảm chân thành tôi dành cho anh suốt những năm tháng tuổi trẻ.Thứ anh ta không chịu đựng nổi, là cảm giác bị nhà họ Lâm đè ép, là lòng tự tôn bị giày xéo dưới chân.
Còn thứ anh ta thực sự yêu thích—là một cơ thể trẻ trung và sự si mê trơ trẽn không chút giấu giếm.
Nhưng mà này…Cá và tay gấu, làm gì có chuyện muốn là được cả hai.
Kẻ phụ lòng đáng lý ra nên bị nuốt một nghìn cây kim.Chỉ tiếc rằng—mỗi một cây, cuối cùng lại đều đâm vào kẻ đã từng yêu bằng tất cả chân thành.
Nếu trong mối quan hệ này, tôi đã bị thương đến mức không còn lành lặn…vậy thì người phản bội, cũng đừng mong được sống yên ổn.
7.
Trời gần sáng, Trì Yến lấm lem gió tuyết trở về nhà.
Sau vành tai anh ta, là một dấu hôn đỏ nhạt—ẩn nhưng chẳng đủ tinh tế để giấu được ánh mắt tôi.
Tôi nhìn vết đỏ ấy, dù trong lòng đã ngán đến buồn nôn nhưng vẫn tỏ vẻ vô tình buông một câu:
“Dạo này mấy cô gái trẻ con ngông nghênh quá. Nếu để anh trai tôi biết được... sợ là sẽ có người ‘biến mất’ trong im lặng đấy.”
Động tác thay giày của Trì Yến khựng lại trong tích tắc.Anh ta lúng túng biện minh:
“Cho mèo hoang ăn thì bị cào một cái.”
Tôi chẳng buồn vạch trần.Chỉ lặng lẽ đưa túi thuốc bổ mẹ chồng nhờ mang về:
“Bác sĩ nói thực phẩm chức năng không thể thay thuốc được. Mẹ thấy khó chịu thì nên đi bệnh viện kiểm tra mới an tâm.”
Trì Yến hờ hững nhận lấy, tiện tay ném lên bàn trà, thờ ơ nói:
“Mẹ già rồi, uống mấy thứ đó cho yên tâm thôi. Năm nào cũng khám sức khỏe, có vấn đề thì bác sĩ đã phát hiện từ lâu rồi.”
Nhìn anh ta thản nhiên ngồi xuống ghế salon, tôi chẳng buồn nói thêm.Chỉ nhẹ nhàng nhắc một câu:
“Lúc nào rảnh thì đi lấy kết quả khám sức khỏe của mẹ nhé.”
Chờ mãi không thấy hồi âm, tôi ngẩng đầu lên—Trì Yến đã ngủ mất trên ghế.
Tôi khẽ mỉm cười.
Quả nhiên, đàn ông một khi hết yêu, đến cả một câu trả lời cũng lười cho bạn.
Nhưng tôi hiểu rất rõ…Với bản tính hiếu thắng của mẹ con họ, càng bị tôi giục, họ sẽ càng không đi khám.
Vậy thì—hẳn là sẽ không sớm phát hiện ra… bà ta đã bước vào giai đoạn đầu của ung thư phổi đâu nhỉ.
Không biết khi Trì Yến biết được sự thật… mặt anh ta sẽ trông “đặc sắc” đến mức nào nhỉ?
Làm sao đây, tôi bắt đầu thấy nôn nao rồi đấy.
Nghĩ một hồi, tôi vẫn quyết định gọi cho Vệ Du .
“Cô nàng họ Đoàn kia đã nhiều lần khiêu khích tôi công khai như thế. Lễ này, có lẽ tôi cũng nên chuẩn bị một ‘món quà đáp lễ’ cho tử tế chứ nhỉ?”
Tôi nhớ không nhầm, cha và anh trai cô ta đang ôm một khoản nợ cờ bạc kha khá—Có lẽ cuộc sống cũng chẳng dễ thở gì.
Vậy thì sao không nhân tiện mời họ lên thành phố, đoàn tụ cùng cô con gái ngoan ngoãn một phen, để cùng hưởng chút “vinh hoa phú quý” mà cô ta giành được?
Đầu dây bên kia vang lên một nhịp thở khẽ, yên lặng một lúc rồi cậu ấy nói:
“Chỉ cần là điều chị muốn, em nhất định sẽ làm được.”