1
Ta đã trùng sinh, trùng sinh ngay trên đường tới yến tiệc.
Nhờ kinh nghiệm từ kiếp trước, lần này ta ung dung ứng phó trong buổi tiệc, nhất là chiếm được sự chú ý cùng thiện cảm của Túc Vương phi.
Bởi lẽ mỗi cử chỉ của ta đều dựa theo ký ức, biết rõ cách hành xử mà kiếp trước người ưa thích.
Túc Vương phi mãn nguyện nắm lấy tay ta:
“Bản vương phi nghe nói Châu Châu rất mực yêu hoa mẫu đơn, vừa khéo trong vườn mới đưa về một loạt mẫu đơn giống mới. Ngươi qua đó ngắm xem có chậu nào hợp ý, nếu vừa mắt, bản vương phi liền làm chủ ban cho ngươi mang về.”
Ta e ấp hành lễ:
“Đa tạ Vương phi.”
Ta biết, lúc này Túc Vương Thế tử Dung An tất đang ở trong hoa viên.
Vốn dĩ ta cố ý đi đường vòng, tránh lối cũ kiếp trước, lại không ngờ vẫn gặp phải Chu Tinh Hà.
Vừa trông thấy bóng hắn, ta liền siết chặt nắm tay.
Ta tiến lên hành lễ:
“Bái kiến Tiểu công gia.”
Chu Tinh Hà cầm một nắm đá sỏi, ném mạnh xuống mặt hồ ngay bên cạnh ta. Nước bắn tung toé, làm ướt đẫm vạt váy.
Nhìn tà váy lốm đốm vết nước, tất cả dáng vẻ đoan trang thục nữ đều bay biến khỏi đầu ta. Ta giận dữ chỉ vào hắn mắng:
“Chu Tinh Hà, ngươi bị bệnh trong đầu hay sao?!”
Chu Tinh Hà phủi tay, bước lại gần, cười lạnh một tiếng:
“Mạnh Hành Châu, hạng người như ngươi cũng mơ làm Thế tử phi của Túc Vương? Nằm mơ giữa ban ngày!”
Nghe lại đúng câu này, ta chỉ muốn nhào đến cào nát mặt hắn. Kiếp trước ta không né đường, đụng phải hắn. Hắn xách cả thùng nước dội lên người ta, khiến váy áo ướt sũng, không còn mặt mũi nào ở lại yến hội, đành chật vật hồi phủ.
Vậy mà lần này rõ ràng ta đã đổi lối, vẫn chẳng thoát được hắn!
Thấy vạt váy lại ướt đầm, lửa giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt. Ta chộp ngay khúc côn bên cạnh, quất thẳng lên người hắn:
“Đồ khốn, sao ngươi cứ phải đối đầu với ta? Ta đắc tội ngươi ở chỗ nào? Chẳng lẽ ngươi thấy ta bình yên nên không chịu được, chỉ mong ta chết đi mới vừa lòng?!”
Ban đầu Chu Tinh Hà không hoàn thủ, đến khi ta đập một gậy lên đầu hắn, hắn mới đoạt lấy côn, bẻ gãy làm đôi.
“Mạnh Hành Châu, ngươi hại ta xong lại muốn phủi tay gả cho người khác? Ta nói cho ngươi hay, đừng hòng! Còn ta ở đây, cả đời ngươi đừng mong gả đi!”
Đầu óc ta chợt mơ hồ. Hắn nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ khi ấy hắn thật sự…
Rầm ——
Chu Tinh Hà ném nửa đoạn côn xuống chân ta, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
2
Ta đứng ngẩn ra một lúc lâu, cuối cùng vẫn về xe ngựa thay y phục, lại gấp gáp sang hoa viên.
Trong hoa viên có hai người, vừa nhìn bóng lưng y phục lam, ta đã nhận ra đó chính là Dung An.
Sau khi tự trấn tĩnh, ta bước tới thi lễ:
“Thần nữ bái kiến Thế tử gia.”
Dung An xoay người lại, nở nụ cười ôn hoà:
“Là Châu Châu à, mau đứng lên. Lâu ngày chẳng gặp, sao nay lại khách sáo thế?”
Ta ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt quen thuộc, mũi bỗng cay cay, suýt rơi lệ. Rõ ràng kiếp trước chỉ chút nữa thôi ta đã thành Thế tử phi của chàng…
Tất cả chỉ tại tên Chu Tinh Hà khốn khiếp!
Ta hận không thể xé hắn thành trăm mảnh trong lòng, thì chợt tiếng hắn lại vang lên:
“Hừ, ra vẻ thanh tao.”
Lúc này ta mới nhận ra, người đứng bên Dung An đúng là Chu Tinh Hà.
“Đoạn đường từ yến tiệc tới đây chưa đến nửa khắc, ngươi lại để Dung An đợi ngót một canh giờ.”
Thấy bộ dạng khinh khỉnh của hắn, dường như có ai đổ dầu sôi vào lòng ta rồi châm thêm lửa. Ta nổi xung:
“Ngươi đúng là giỏi trò lật ngược trắng đen!”
Chu Tinh Hà cười nhạt:
“Sao? Lẽ nào ngươi muốn nói chính ta giở trò hại ngươi đến muộn?”
Hắn lia mắt nhìn Dung An:
“Ngươi làm chứng cho ta đi, ngoài lúc đi thay y phục chừng một khắc, ta chẳng rời nơi này.”
Ta thực không thể tin được mình nghe đúng hay không, sao hắn trơ tráo tới vậy?
Dung An bất đắc dĩ gật đầu:
“Hai người có thể bớt cãi cọ một chút không?”
Nói xong, Dung An liền gạt Chu Tinh Hà sang bên, dẫn ta an toạ: