1
Khi thần trí trở về, lọt vào tai ta là tiếng nam nhân sắc bén, rành rọt của Cố Thạc Chi.
“Bệ hạ! Người thần tâm niệm duy chỉ có Mạc Vũ! Thần cả đời này chỉ nguyện cùng nàng thủ hộ trọn kiếp!”
“Công chúa vốn là kim chi ngọc diệp, thần vạn lần không dám vọng tưởng, khẩn thỉnh bệ hạ thu hồi thánh mệnh.”
Văn võ bá quan lặng im, trên long tọa, sắc mặt hoàng huynh âm trầm như muốn nhỏ ra nước.
Phía trước, nam tử trong cẩm bào thám hoa màu đỏ sẫm, lưng thẳng tắp, cúi người thật sâu, tư thế kiên quyết không nhúc nhích.
Cố Thạc Chi.
Tên gọi ấy lập tức dấy lên trong tâm trí ta, kéo theo đoạn ký ức hoang đường mà ta từng chỉ có thể bất lực làm kẻ ngoài cuộc, bị giam cầm trong thân xác, trơ mắt nhìn hết thảy.
Khi ấy, sau giả sơn trong ngự hoa viên, Cố Thạc Chi đã chặn “ta” lại.
Hắn nở nụ cười ôn hòa giả tạo, giọng điệu lại cao cao tại thượng:
“Công chúa điện hạ đối với thần có tình ý, thần… cũng không phải không hay biết.”
Ngay sau đó, lời hắn trở nên sắc lạnh:
“Nhưng thần và Mạc Vũ đã sớm kết ước sinh tử, cả đời này thần tuyệt đối không phụ nàng.”
Bị thao túng, gương mặt “ta” lập tức ảm đạm, đôi mắt ngấn lệ.
Hắn thấy thế, dường như đã hạ quyết tâm, thấp giọng nói:
“Bệ hạ có ý ban hôn, thần chỉ đành trái thánh ý.”
“Đến lúc thượng điện, công chúa thay thần cầu xin. Nếu cần, xin tự hạ mình để giúp thần thoát nạn. Việc thành, thần sẽ ban cho công chúa một vị trí quý thiếp – đó đã là nhượng bộ lớn nhất thần có thể ban cho.”
“Ngôi vị chính thê chỉ thuộc về Mạc Vũ. Tính nàng cứng cỏi, không chịu nổi ủy khuất. Công chúa nếu muốn bước vào Cố phủ, ắt phải thông cảm.”
Thông cảm?
Nhượng bộ?
Quý thiếp?
Hắn lại dám! Dám coi một vị trí thiếp thất là ân huệ to lớn dành cho ta – Trường Lạc công chúa?!
Còn muốn ta biết ơn, đi thông cảm cho cái gọi là tình yêu của hắn và Mạc Vũ?!
Mà kẻ điều khiển thân thể ta, sau một thoáng do dự, trên mặt lại hiện vẻ kinh hỉ cùng thỏa hiệp.
“Thật sao? Thạc Chi ca ca, chàng nguyện cho ta nhập môn?”
“Ừ. Nhưng công chúa phải nhớ, trên điện, bất luận thần nói gì, người đều phải cầu xin bệ hạ thành toàn cho chúng ta, đồng thời tự nguyện làm thiếp.”
“Như thế, mới vẹn toàn tâm ý công chúa, cũng vẹn toàn tình nghĩa thần dành cho Mạc Vũ.”
Vẹn toàn tình nghĩa của hắn! Nhưng lại ném danh dự ta – Lý Trường Lạc, cùng thể diện hoàng thất, xuống bùn nhơ!
Ta day thái dương vì linh hồn lâu ngày bị giam cầm mà đau nhức, thấp giọng cười khẽ:
“Ồ~”
Mọi ánh nhìn lập tức dồn cả vào ta.
Khóe môi ta khẽ cong, ngó về phía bóng lưng đỏ thẫm đang cứng đờ kia.
“Cố thám hoa quả thật… quả thật tình sâu như biển a~”
Sắc mặt Cố Thạc Chi thoáng rạng rỡ, vội quay đầu, trong mắt mang theo kỳ vọng, thúc giục ta nói ra đoạn kịch bản hắn đã an bày.
Được thôi.
Bản cung sẽ phối hợp.
Nhưng là theo cách của bản cung.
2
Ta nghênh thẳng ánh mắt hắn, chậm rãi mở miệng:
“Bản cung xưa nay vẫn muốn thành toàn cho người. Nếu đã thế…”
Ta cố tình dừng lại, ngắm nhìn gương mặt hắn đầy vẻ đắc ý, rồi thong thả nói tiếp:
“Vậy thì ban cho Mạc Vũ làm thông phòng của Cố thám hoa.”
…
Không gian lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt Cố Thạc Chi triệt để đông cứng, trong mắt tràn ngập khiếp sợ không thể tin.
Hắn há miệng, yết hầu chập chờn, nhưng không thốt ra nổi một lời.
Văn võ bá quan cúi đầu thấp hơn, hận không thể chui xuống đất, song vẫn không ngăn được ánh mắt trao đổi điên cuồng.
Ta ngẩng mắt, nhìn gương mặt hắn chốc lát đã trắng bệch, nụ cười nhạt nơi đáy mắt dần lạnh xuống.
“Công chúa! Người sao có thể như thế, nhục mạ nàng! Thần…”
“Nhục mạ?” – ta cắt ngang, giọng điệu chứa ý trào phúng – “Thám hoa lang chẳng phải vừa nói, cả đời chỉ nguyện cùng nàng thủ hộ? Nay bản cung thành toàn, cho ngươi rước nàng về phủ, sao lại thành ra nhục mạ?”
Sắc mặt hắn từ trắng sang xanh, bị chặn lời, ngực phập phồng dữ dội.
Ta không hề có ý buông tha, thân thể hơi nghiêng về phía trước, tựa vào tay vịn long tọa, giọng nói không lớn, nhưng từng chữ vang khắp đại điện:
“Ồ, phải rồi.”