13
Người mẹ kế đầu của Chu Lê Đình không cần báo thù.
Tôi bảo người ta quay một đoạn video gửi cho cậu - một căn phòng ẩm thấp, tối tăm, chẳng rộng hơn ba mươi mét vuông.
Người phụ nữ tầm bốn mươi trông như năm mươi, gầy trơ xương, ngồi bệt trên giường, cố nặn ra một nụ cười khêu gợi trước ống kính.
Người quay hỏi: "Bao nhiêu?"
Cô ta đáp: "Bốn mươi."
"Cô bệnh à?"
"Khỏi rồi… khỏi thật rồi… ba mươi cũng được… đừng đi…"
Chiếc giường bừa bộn như ổ rác.
Chỉ cần nhìn cũng thấy gớm, dù chỉ qua màn hình nhưng dường như vẫn ngửi được mùi hôi trong phòng.
Cuối cùng, cô ta vẫn trả giá cho chính lựa chọn của mình, bước lên con đường nhìn thì ngọt như đường nhưng thật ra toàn là mảnh thủy tinh cắt nát cuộc đời.
"Chu Lê Đình, con tin nhân quả không?"
Tôi nhìn Chu Lê Đình đang nằm dài trên bờ đê, ánh mắt trống rỗng lơ lửng.
Cậu mấp máy môi, không nói, chỉ nhìn xa xăm về phía ráng chiều đỏ cam như đang nhìn một vở diễn sắp hạ màn.
"Không sao, rồi con sẽ tin."
Tôi lại gửi cho cậu một tập tài liệu.
Đó là tình trạng hiện tại của người mẹ kế thứ hai.
Một phụ nữ từng chỉ kiếm ba nghìn một tháng bỗng được hưởng mức sống trâm anh ngời ngời, xe sang, hàng hiệu, mỹ thực cao cấp, phẫu thuật thẩm mỹ, nhà cửa lộng lẫy…
Máy bay đang bay ở độ cao mười nghìn mét, hết nhiên liệu thì kết cục chỉ có rơi tự do.
Chỉ hơn một năm, thẻ tín dụng và các khoản vay của cô ta nổ tung.
Nợ hơn một trăm tám mươi vạn.
Ảnh riêng tư bị phát tán khắp nơi.
Nhiều lần bị người thu nợ đánh đến nhập viện.
"Chu Lê Đình, báo thù đôi khi không cần biện pháp cực đoan.
Mặc dù không còn liên lạc nhưng cô ta vẫn âm thầm dõi theo hai ba con.
Hai người sống tốt còn khiến cô ta khó chịu hơn cả giết."
"Đừng nói đạo lý với cháu."
"Vậy nói chuyện thực tế đi, ba con năm nay về sớm, Tết Dương lịch chúng ta ra Thái Bình Dương đón anh ấy, đi chơi mấy ngày rồi về."
Nếu là gia đình khác, nghe ba về sớm và được đi chơi, con cái chắc mừng rỡ.
Nhưng Chu Lê Đình lại cau mày, chỉ ừ một tiếng, bữa tối cũng ăn hời hợt.
Không chỉ mình cậu.
Tối đó tôi gọi video cho Chu Hành, đầu bên kia anh cũng cười miễn cưỡng, cả người như một con tàu cũ bị sóng biển mài mòn, yếu ớt, cau mày, nói năng rụt rè lấy lòng.
"Lần này anh được nghỉ bao lâu?"
"Có thể… hơi lâu… đến… đầu năm ấy…"
Giọng anh nghẹn lại, đuôi mắt hơi đỏ.
Trên làn da rám nắng nhìn không rõ nhưng nụ cười méo mó của anh còn khó coi hơn khóc.
"Anh chịu ấm ức gì?"
"Không có, trên thuyền ai làm gì được anh đâu.
Chỉ là gió lớn chút."
"Vậy nói rồi nhé, Tết Dương lịch em với Chu Lê Đình ra biển đón anh."
"Ừ… ừ được…"
Anh ấy trả lời lấy lệ hai tiếng rồi mượn cớ ra ngoài xem xét tình hình, cắt luôn video.
14
Một thời gian sau, hai ba con họ giống hệt nhau, ỉu xìu như cà tím bị sương đánh.
Ngay cả giọng Chu Lê Đình dùng để cãi nhau với tôi cũng mềm nhũn, thỉnh thoảng còn phụ tôi dọn dẹp khu vực chung, đi ngang quán gà rán sẽ mua thêm cho tôi cái đùi gà giòn.
"Nói thật nhé, thái độ hai ba con trông cứ như bị bắt quả tang đang kéo nhau đi… mua vui ấy."
"…"
Chu Lê Đình cắn đôi đũa răng rắc: "Dương Thiển, dì có thể nói chuyện bình thường không?"
"Gọi dì Thiển hoặc gọi mẹ."
"Trong từ điển của cháu không tồn tại chữ 'mẹ', dì chết tâm đi."
Chớp mắt đã đến sát Tết Dương lịch.
Tôi xếp vài bộ đồ đông và vật dụng sinh hoạt.
Chu Lê Đình xin nghỉ trước hai ngày.
Hai người kéo vali đến cảng, lên chiếc du thuyền mini giá rẻ đã đặt trước.
Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ gặp Chu Hành ở cảng gần nhất ngoài biển, nơi anh ấy đang tiếp tế cho tàu cá.
Sau đó lên tàu cá anh ấy lái, đi cùng anh ấy một đoạn để trải nghiệm cuộc sống ngoài khơi.
Thời gian này Chu Hành tâm trí rối bời, tín hiệu cũng lúc được lúc mất.
Đến khi chúng tôi lên du thuyền và gửi tin nhắn, anh ấy mới như bừng tỉnh mà gọi video lại.
"Lê Đình, Thiển Thiển! Hai người thật sự lên đường rồi à?"
"Ừ, bọn em đang trên du thuyền."
"Nói rồi là ra biển đón anh, quên à?"
Tôi kéo Chu Lê Đình lại, cùng anh ấy chào qua màn hình.
Chu Hành miễn cưỡng cười, đưa tay lau mặt: "Hay là… hai người đi chơi một vòng rồi về thẳng bằng du thuyền nhé? Tàu cá vất vả lắm, anh sợ…"
"Lần này ra là để trải nghiệm cảnh vất vả đó chứ, đúng không, Tiểu Đình Đình?"
Tôi vỗ vai Chu Lê Đình, lờ đi cái liếc mắt trắng dã của cậu rồi nói tiếp với Chu Hành: "Con muốn gặp ba, em muốn gặp chồng. Sợ cái gì mà sợ?"
"He he…" Chu Hành bên kia hết xoa mặt lại xoa tay.
Gần bốn mươi tuổi mà cười ngượng như một anh chàng học nghề mới biết thích người ta.
Nhưng nụ cười vừa tắt, anh ấy lại chìm vào mớ suy tư u ám.
Đuôi mắt đỏ lên, cổ họng như mắc nghẹn, liên tục nuốt nước bọt.
Thấy trạng thái kỳ quái của anh ấy, Chu Lê Đình chớp mắt, đứng dậy nói đi vệ sinh rồi chạy biến như chạy trốn.
"Thôi anh bận thì làm đi, khi nào cập bến thì gọi lại."
Gió biển mùa đông lạnh buốt mang theo hơi ẩm mặn chát.
Ba ngày sau, chúng tôi cuối cùng cũng gặp được Chu Hành ở một cảng nhỏ.
Anh ấy mặc áo mưa màu xanh thẫm, dẫn hai chúng tôi vào quán nhỏ ăn cá nướng.
Chuẩn bị lên tàu, anh ấy cởi áo mưa khoác cho tôi, còn cẩn thận cài từng cái cúc.
"Ngoài kia gió lắm, che ô cũng vô ích, đừng để ướt mà cảm lạnh."
"Có vài bước thôi, với lại sao anh với con không lạnh?"
"Anh với nó da dày thịt béo, lạnh không nổi."
Chu Hành hơn tôi cả chục tuổi, chăm tôi còn kỹ hơn chăm Chu Lê Đình.
Ván gỗ dẫn lên tàu bị mục một mảng, anh ấy sợ tôi sẩy chân nên khăng khăng đòi cõng.
Mấy thuyền viên cười đùa: "Lão Chu cứ như muốn nâng vợ mới lên bàn thờ thờ luôn!"
Cười thì cười, cười xong ai nấy đều chùng mặt xuống.
Có người thở dài lảng đi, có người lau mặt lắc đầu.
"Xảy ra chuyện gì vậy? Sắp về đoàn tụ rồi, sao trông ai cũng buồn thế?"
"Không… không có gì… chỉ là… mệt thôi… cô đừng nghĩ nhiều."
15
Cuộc sống trên tàu cá không thể so với du thuyền nhưng Chu Hành có một gian nhỏ riêng.
Trước khi tới đón chúng tôi, anh ấy đã dọn tươm tất sạch sẽ.
Chu Lê Đình thì sang phòng tập thể của thuyền viên ngủ, nhường không gian riêng cho chúng tôi.
Lúc lên tàu trời lại mưa, Chu Hành đứng ở góc đổi quần áo.
Giọt nước trên tóc anh ấy lăn dọc sống lưng rắn chắc, dừng lại ở hõm lưng, như một chum rượu đang nghiêng nhẹ, chảy xuống nơi bí mật dưới cơ thể người đàn ông.
"Để em lau phía sau cho."
Tôi đứng dậy, nhận khăn từ tay anh ấy, liếc qua làn da phía sau lưng anh ấy đang ửng đỏ vì khí lạnh.
Chính lúc đó tôi thấy rõ những vết bỏng đã lành cùng vô số vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt.
Hơi nóng từ người đàn ông phả sang, mang theo cảm giác an toàn.
Tôi vuốt những vết thương đó, hỏi: "Lúc đó chắc đau lắm?"
"Không… cũng bình thường."
Anh ấy khác với Chu Lê Đình.
Dù trải qua chuyện gì, anh ấy cũng không than thở, không oán trách, chỉ âm thầm sống cuộc đời vốn chẳng hề êm đềm.
"Được rồi, em nghỉ đi, anh xử lý chút việc rồi quay lại ngay."
Lưng anh ấy bất ngờ căng cứng.
Chu Hành nắm lấy tay tôi, nhanh chóng mặc áo vào rồi cúi người chạy biến khỏi khoang tàu như trốn nợ.
Tôi còn thấy cả đôi tai đỏ lựng trên màu da bánh mật, đến mức tôi lén cười mãi không thôi.
Đến lúc tôi thiếp đi rồi mơ màng tỉnh lại, Chu Hành mới quay về.
Gió đêm trên biển mạnh, tàu cá chao đảo liên tục.
Anh ấy ôm tôi từ phía sau, tựa đầu lên vai tôi, kéo chăn quấn chặt hai đứa.
Giống nhiều cặp vợ chồng cưới vì mai mối, giữa chúng tôi thiếu nền tảng tình cảm.
Chỉ có chút hợp mắt, chút tính toán thiệt hơn.
Nên dù nằm cạnh nhau vẫn chưa thân mật đến vậy.
Nhưng nằm lâu rồi, có những thay đổi tự nhiên sẽ đến.
Hơi thở anh ấy dần trở nên nặng.
Sợ tôi phát hiện, anh ấy xoay người, quay lưng lại.
"Em rất thích anh, Chu Hành, anh cũng rất đáng để người ta thích."
Tôi ôm eo anh ấy, hỏi: "Còn anh? Anh thấy em thế nào?"
"Rất tốt, anh… rất thích em."
Không nghĩ tôi còn thức, giọng anh ấy thoáng hoảng hốt.
Muốn quay lại ôm tôi nhưng lại do dự, cứ lơ lửng giữa muốn gần và không dám gần.
Tôi không hiểu anh ấy ngại điều gì.
Trong lòng hơi trống trải.
Tôi không quá nặng ham muốn nhưng vẫn để tâm mình có hấp dẫn trong mắt chồng hay không.
Cơ thể Chu Hành hoàn toàn bình thường nhưng anh ấy lại không chịu thân mật với tôi.
Điều đó với tôi là một cú đánh lớn.
Cả hai đều từng ly hôn, đâu phải thiếu kiến thức hay cần giữ gìn.
Hơn nữa, chúng tôi là vợ chồng hợp pháp.
"Ngủ đi."
Tôi ngẩng đầu hôn lên khóe môi anh ấy, cong môi cười chua xót rồi quay lưng lại, không nói thêm câu nào nữa.
16
“Anh Chu! Anh Chu mau dậy xem đi! Sóng lớn rồi!"
Tàu đã gần đến vùng biên giới, ai cũng nghĩ có thể bình an trở về đón Tết.
Ai ngờ giữa đêm khuya lại xảy ra biến cố.
Con tàu bị sóng lớn nhấc bổng lên, tiếng gió rít và sóng gào như vạn ma tru tréo.
"Em cứ ở trong này, đừng ra ngoài!"
Chu Hành vội vàng khoác áo, lao ra ngoài kiểm tra tình hình.
Tôi ở trong khoang bị chòng chành lắc lư, cũng cảm nhận được cơn nguy hiểm này, nhưng tôi chẳng giúp được gì, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện mọi việc bình an.
"Không nghe nói tối nay có bão mà!"
"Không biết nữa, dưới tàu chắc có vật cản, cẩn thận đấy!"
"Buộc dây lại hết đi! Làm xong nhanh rồi về khoang, sóng tới rồi!"
Bên ngoài là tiếng hò hét xé họng của các thủy thủ vang lên theo nhịp lắc lư dữ dội của con tàu, lúc rõ lúc mờ.
Bỗng rầm! một tiếng kim loại va chạm cực lớn.
Tôi nghe thấy có người hét lên: "Chết tiệt! Cửa khoang hàng bị đập bung rồi! Hồ Tam, cậu không khóa à?"
"Mau lên! Cứu khoang hàng! Đó là toàn bộ thu hoạch của chúng ta..."
"Im đi, ai rảnh mà lo cái đó bây giờ!"
Lúc mới lên tàu, Chu Hành từng dẫn tôi và Chu Lê Đình tham quan con tàu này, chúng tôi đều biết cửa khoang hàng nằm ở đâu.
Tôi đẩy cửa nhỏ đi ra, quả nhiên thấy Chu Lê Đình đang buộc dây quanh người, chuẩn bị ra ngoài đóng cửa khoang.
"Đưa dây đây, để dì đi."
"Dì ra làm loạn cái gì!"
Tôi mặc kệ vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của cậu, giật lấy sợi dây và bắt đầu buộc lên người: "Con ở đầu này giúp dì điều chỉnh độ dài dây."
Chu Lê Đình không nói lại tôi mà cũng chẳng có thời gian đôi co.
Tôi lấy một ổ khóa treo tường, xoay người lao vào sóng gió.
"Dương Thiển!"
Chu Hành ở buồng lái phía trên nhìn thấy tôi mặc độc chiếc áo mỏng lao ra ngoài, sợ đến mất hồn, hét toáng lên: "Lê Đình! Mau kéo mẹ con về!"
"Đừng nghe anh ấy, thả dây ra!"
May mà Chu Lê Đình hiểu tính tôi, ngoan ngoãn đứng đó giữ dây, từ từ thả cho tôi tiếp cận cửa khoang hàng.
Tàu cá trong bão giống như một kẻ điên, dù tôi bám rất chặt cũng bị va đập xây xát khắp người, nhưng lúc cấp bách cũng không thấy đau.
Tôi cố hết sức kéo cửa khoang, chen lấn với đống cá và hải sản kỳ quái, cuối cùng cũng khóa chặt cửa lại.
"Xong rồi, kéo dì..."
Tôi vừa định nhờ Chu Lê Đình kéo về thì bất ngờ có một con sóng khổng lồ đập tới, cuốn cả con tàu vào trong.
Lực mạnh đến mức Chu Lê Đình bên kia không giữ được dây, tôi bị sóng cuốn khỏi boong tàu, rơi ra khỏi lan can.