Trong buổi tiệc đính hôn của tôi và bạn trai, mẹ chồng tương lai bất ngờ cao giọng tuyên bố trước toàn thể quan khách:
“Để tiện chăm lo cho gia đình, Giai Giai đã quyết định nghỉ công việc với mức lương hằng năm 800.000 tệ, từ nay toàn tâm toàn ý làm một người vợ hiền, mẹ đảm!”
Cả hội trường vỗ tay vang dội, chỉ riêng tôi lạnh sống lưng như rơi xuống hố băng.
Tôi quay sang nhìn bạn trai — anh ta đang nháy mắt, ra hiệu bảo tôi cứ “phối hợp cho xong chuyện”.
Tôi hít một hơi thật sâu, bước lên cầm micro, giọng nói rõ ràng, rành rọt vang khắp khán phòng:
“Xin lỗi, có lẽ mọi người đã hiểu lầm.Tôi sẽ không nghỉ việc.Và… đám cưới này cũng không cần nữa.Tôi chọn sự nghiệp của mình.Chúng ta chia tay đi.”
1.
Ngay khoảnh khắc tôi dứt lời, cả sảnh tiệc như đóng băng.
Ánh sáng từ đèn chùm pha lê chiếu xuống chói lóa, khiến mắt tôi đau nhói. Những vị khách vừa mới vỗ tay rôm rả, giờ đây mặt ai nấy đều cứng đờ, như thể cả căn phòng vừa bị nhấn nút “tạm dừng”.
Tôi nhìn rất rõ khuôn mặt bà Lưu Mai – mẹ chồng tương lai, người vừa lên tiếng thay tôi quyết định cả đời mình – chỉ trong vài giây, sắc mặt bà ta từ hồng hào đắc ý chuyển sang tái xanh vì sốc. Môi bà run lên, ngón tay chỉ thẳng vào tôi như muốn đâm xuyên qua người.
“Giai Giai, con điên rồi à? Con đang nói nhảm cái gì thế hả?!”
Giọng bà ta the thé, sắc như dao rạch toạc bầu không khí đang nặng trịch.
Tôi không nhìn bà. Ánh mắt tôi lướt qua những gương mặt đang chết lặng, dừng lại nơi người đàn ông từng là chồng sắp cưới của tôi – Trương Hạo.
Anh ta lao nhanh về phía tôi, trên mặt là sự hoảng hốt xen lẫn bối rối. Giọng anh ta nhỏ xuống, nhưng từng chữ đều mang theo mệnh lệnh giấu trong lời van xin:
“Giai Giai, đừng gây chuyện nữa. Mau nói với mọi người là em chỉ đùa thôi.”
Anh vừa nói vừa vươn tay định giật lấy micro từ tay tôi.
Tôi nghiêng người né tránh, tay siết chặt hơn. Cảm giác lạnh buốt từ chiếc micro bằng kim loại khiến đầu óc tôi lập tức tỉnh táo.
Đùa à?
Lấy sự nghiệp mà tôi đã đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ; lấy tương lai của chính tôi – để diễn cùng họ một vở kịch cảm động về “người vợ đảm đang”?
Nực cười thật.
“Tôi hoàn toàn tỉnh táo, Trương Hạo.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, giọng không lớn, nhưng qua hệ thống loa, từng từ vang vọng khắp hội trường, dứt khoát và rõ ràng.
“Tôi không đùa. Tôi đang nói sự thật.”
“Chúng ta chia tay đi.”
Hai từ “chia tay” ấy, tôi nói ra vô cùng chậm rãi, vô cùng rõ ràng.
Mặt Trương Hạo lập tức trắng bệch không còn giọt máu.
Anh ta không còn giữ nổi vẻ ngoài giả tạo, lập tức siết chặt cổ tay tôi – mạnh đến mức như muốn bóp nát xương tôi ra từng mảnh.
“Em đang định làm cái gì vậy hả? Em có biết hôm nay là dịp gì không? Mặt mũi của mẹ anh, của cả gia đình anh, em định ném đi hết à?!”
Mặt mũi?
Tôi cười lạnh trong lòng.
Khi bà Lưu Mai ngang nhiên đứng giữa bao người tuyên bố tôi “tự nguyện nghỉ việc”, bà ta có nghĩ đến thể diện của tôi không?
Khi anh ta ngầm đồng ý cho mẹ mình làm vậy, thậm chí dùng ánh mắt ra hiệu bảo tôi phối hợp, anh ta đã từng nghĩ đến lòng tự trọng của tôi chưa?
Tôi nhìn thẳng vào anh, từng chữ như dao cứa:
“Thể diện của anh, tự anh mà giữ.Tôi không đến đây để làm việc thiện cho nhà các người.”
Dứt lời, tôi giật mạnh tay ra khỏi anh, rồi dằn chiếc micro lên bàn chủ tọa.
Một tiếng “cạch” trầm đục vang lên, như tiếng chuông báo tử cho mối quan hệ nực cười này.
Tôi quay người, không nhìn ai nữa, bước thẳng ra cửa lớn của sảnh tiệc.
Phía sau là tiếng bà Lưu Mai gào lên đầy tức tối và cay nghiệt:
“Đồ mất dạy! Đúng là đồ vong ơn bội nghĩa! Nhà tôi đúng là mù mắt mới chọn cô!”“Cô mà bước ra khỏi cửa hôm nay, thì đừng mong có ngày quay lại!”
Tiếng bước chân của Trương Hạo dồn dập đuổi theo sau, kèm theo tiếng quát giận dữ mà anh ta cố kìm nén:
“Giai Giai! Em đứng lại cho anh!”
Tôi không dừng lại.
Tiếng gót giày cao gót gõ trên nền đá cẩm thạch vang lên từng nhịp dứt khoát, lạnh lùng – như khúc nhạc tiễn đưa cho một cuộc tình đã chết.
Bước ra khỏi cửa khách sạn, gió đêm thốc vào mặt tôi lạnh buốt.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy đầu óc mình lại tỉnh táo đến vậy.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, mọi động tác gọn gàng, dứt khoát như chính quyết định của tôi hôm nay.
Trương Hạo đuổi theo ra ngoài, giật mạnh cánh cửa xe tôi đang chuẩn bị đóng lại.