2.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa dồn dập.
Đầu đau như búa bổ, cả người mệt mỏi rã rời như thể vừa trải qua một cơn say nặng.
Tôi không buồn để ý, trở mình, kéo chăn trùm kín đầu.
Nhưng tiếng chuông vẫn không ngừng vang lên, từng hồi dai dẳng như thể nếu tôi không mở cửa, nó sẽ reo đến tận thế giới tan hoang.
Khó chịu cực độ, tôi vò đầu bứt tóc, miễn cưỡng ngồi dậy.
Đi tới cửa, tôi theo thói quen liếc qua mắt thần.
Chỉ một cái liếc, tôi đã nhíu chặt mày.
Bên ngoài là bà Lưu Mai và Trương Hạo.
Mắt bà ta sưng húp như vừa khóc suốt đêm, trên gương mặt cố nặn ra nụ cười gượng gạo và thấp thỏm.
Trương Hạo đứng phía sau, tay xách một giỏ quà to đùng, vẻ mặt vừa lúng túng vừa gượng gạo.
Đây là vở kịch gì nữa đây?
Tát một cái rồi đưa kẹo ngọt dỗ dành?
Tôi lạnh mặt, không có ý định mở cửa.
Có lẽ đợi lâu sốt ruột, bà Lưu Mai bắt đầu gõ cửa.
“Giai Giai, mở cửa đi con, là dì Mai đây.”
Giọng bà ta xuyên qua lớp cửa dày, cố tỏ ra nhẹ nhàng và dễ chịu.
“Giai Giai, dì biết con đang ở trong đó mà. Con mở cửa trước đi, mình nói chuyện đàng hoàng.”
Tôi tựa người vào cánh cửa, lạnh lùng đáp lại:
“Giữa chúng ta chẳng còn gì để nói nữa.”
Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để bên ngoài nghe thấy rõ.
Tiếng gõ cửa khựng lại trong giây lát.
Rồi tôi nghe thấy tiếng bà ta khóc thút thít, như thể đang cố kìm nén:
“Giai Giai… là lỗi của dì… Hôm qua dì hồ đồ, mới nói ra mấy lời bậy bạ như vậy…”
“Dì xin lỗi con… Con đừng giận dì được không? Đừng so đo với người già như dì…”
“Giai Giai à, con nể mặt thằng Hạo… nể tình sắp làm người một nhà, tha thứ cho dì lần này đi con.”
Bà Lưu Mai vừa nói vừa rơi nước mắt, giọng run rẩy đầy xúc động, như thể vô cùng chân thành hối lỗi.
Nếu tôi chưa từng chứng kiến vẻ mặt kiêu căng, lấn lướt đến trơ trẽn của bà ta trong buổi tiệc đính hôn hôm qua, có lẽ tôi đã mềm lòng.
Trương Hạo cũng đứng bên cạnh phụ họa:
“Giai… Giai à, mẹ anh thật sự biết lỗi rồi. Cả đêm qua bà ấy không ngủ, cứ ngồi đó hối hận mãi…”
“Em yên tâm, anh hứa với em – từ giờ sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa. Ở nhà, mọi chuyện anh nghe em, anh luôn đứng về phía em.”
Nghe hai người họ phối hợp diễn vở “mẹ chồng hối lỗi – con trai hứa hẹn”, tôi chỉ thấy buồn nôn.
Họ nghĩ tôi là con nít ba tuổi sao?
Vài câu xin lỗi rẻ tiền, vài giọt nước mắt giả tạo là đủ để tôi vứt đi hết những gì đã xảy ra ư?
“Không cần đâu.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng đều đều không mang theo chút cảm xúc.
“Tôi không có phúc nhận lời xin lỗi của hai người.Và cánh cửa nhà tôi, cũng không mở ra cho hai người nữa.”
“Làm ơn quay về đi. Đừng đứng đây ảnh hưởng đến hàng xóm xung quanh.”
Giọng điệu cứng rắn của tôi khiến cả hai người ngoài cửa không kịp phản ứng.
Im lặng vài giây.
Rồi… bộ mặt thật của bà Lưu Mai lập tức lộ ra.
“Giai Giai! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu nhé!”
Giọng bà ta lập tức cao vút, toàn bộ vẻ nhẹ nhàng hối lỗi lúc nãy biến mất, thay bằng cay nghiệt và hằn học.
“Bà đây là người lớn, cúi đầu xin lỗi mà cô còn bày đặt thái độ à?”
“Cô tưởng kiếm được tám trăm ngàn tệ một năm là ghê gớm lắm sao? Không có thằng Hạo nhà tôi, cô là cái thá gì?!”
“Tôi nói cho cô biết, nhà tôi chịu cưới cô là phúc đức nhà cô mấy đời đấy! Đừng có không biết điều!”
Những lời lẽ cay độc như dòng nước bẩn tràn qua khe cửa, từng câu từng chữ như muốn xộc thẳng vào nhà tôi, làm bẩn cả không khí.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố ép cơn giận đang cuộn lên trong lồng ngực xuống đáy.
Cãi vã với những kiểu người như vậy… chỉ làm hạ thấp giá trị của chính mình.
Tôi xoay người quay lại phòng khách, cầm lấy điện thoại, bình tĩnh bấm số gọi cho ban quản lý tòa nhà.
“Alo, chào anh chị, đây có phải trung tâm quản lý tòa nhà không ạ?”
“Tôi là cư dân căn hộ 1502, đơn nguyên 1, block 11. Trước cửa nhà tôi hiện đang có hai người lạ mặt gây rối, nói chuyện lớn tiếng, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt và hàng xóm xung quanh.”
“Vâng… tôi không quen họ.”
“Phiền anh/chị cử bảo vệ lên xử lý giúp tôi. Cảm ơn.”
Tôi dứt máy, tựa lưng vào ghế sofa, lặng lẽ lắng nghe tiếng bà Lưu Mai vẫn đang gào thét thô tục ngoài cửa.
Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng giày bước nhanh ngoài hành lang, kèm theo giọng nói nghiêm nghị của bảo vệ xen lẫn tiếng bà ta càng lúc càng la lối om sòm:
“Các người làm gì vậy? Dựa vào đâu mà đuổi tôi! Đây là nhà con dâu tôi!”