1
Đầu tôi ong ong, tiếng trẻ con nghẹn ngào trong bụng khiến tay tôi cứng đờ, bàn tay giơ lên giữa không trung cũng bất lực rũ xuống.
Chẳng lẽ… bà ngoại vẫn còn hận tôi? Bằng không sao lại giúp Tạ Thừa Châu hại con cháu của mình?
Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, vai tôi đã bị một lực mạnh đẩy tới.
Tôi lảo đảo vài bước, lưng va vào góc bàn, đau đến hoa mắt chóng mặt.
“Không phải cô đến tính sổ với tôi và A Châu sao? Giờ lại giả vờ yếu đuối cho ai xem?”
“Đàn bà các cô, đúng là giả tạo.”
Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt khinh thường của Tô Nhạc Dao.
Tạ Thừa Châu định bước tới đỡ tôi, nhưng vừa nghe cô ta nói, anh ta liền khựng lại.
“Tính sổ?” Anh ta bóp trán, giọng mỏi mệt: “Tri Ý, anh đã giải thích bao nhiêu lần rồi, Nhạc Dao chỉ là cô em gái lớn lên cùng anh từ nhỏ.”
“Nếu thật sự có gì, sao anh còn theo đuổi em chứ?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, thì bé con trong bụng lại thút thít chêm vào:
【Hai người không có gì, là vì trước kia cô ta không làm được gì thôi. Giờ cô ta đã thành phụ nữ thật sự rồi, hai người liền lên giường ngay đấy thôi?】
“Anh là anh em của em, ai thèm làm em gái anh.”
Tô Nhạc Dao không vui, liếc Tạ Thừa Châu một cái: “Còn không phải do anh, cả đêm giày vò tôi một trận. Tôi than vãn với cô ta một câu, cô ta đã lao đến tìm tôi rồi.”
Tôi chế//t lặng nhìn Tô Nhạc Dao – không ngờ cô ta có thể công khai kể hết chuyện để khiêu khích tôi trước mặt Tạ Thừa Châu như vậy.
Tôi theo bản năng nhìn về phía Tạ Thừa Châu.
Tôi từng nghĩ người đàn ông ngày nào cũng hôn tôi chào buổi sáng, khi bị vạch trần ngoạ/i tìn/h sẽ ít nhiều nói với tôi một lời giải thích.
Nào ngờ chỉ thấy ánh hoảng loạn lóe lên trong mắt anh ta, rồi liền quay sang cưng chiều nhìn Tô Nhạc Dao:
“Em giờ là một cô gái bình thường rồi, không thể cứ suốt ngày gọi anh là anh em được nữa.”
Tô Nhạc Dao thoáng sững người, không biết nghĩ đến điều gì mà ánh mắt càng lúc càng trở nên thâm tình.
Ánh mắt hai người chạm nhau, tôi như muốn nôn mửa vì luồng khí ám muội tỏa ra giữa họ.
Tôi thật sự không thể tin, Tạ Thừa Châu lại tàn nhẫn đến mức hại chế//t cả năm đứa con của tôi.
Bởi mỗi lần tôi man//g tha//i, anh ta đều vui mừng còn hơn cả tôi, chưa từng bỏ sót một buổi khám thai nào.
Nhưng khi đứa bé nhắc đến “Tiệm cầm đồ của bà ngoại”, tôi đã không thể tự lừa mình nữa.
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, nước mắt cứ thế lăn dài.
Man/g tha/i lần đầu, tôi trượt chân ngã từ cầu thang;
Lần hai, bị một bệnh nhân điên loạn đá mạnh vào bụng ngay trong viện;
Lần ba, bị đèn sân khấu trong buổi đấu giá rơi trúng đầu;
…
Thì ra… tất cả là “phản ứng phụ” sau khi đem thai nhi đi đổi lấy ước nguyện.
Mà kẻ đứng sau tất cả lại là người đàn ông từng thề sẽ yêu tôi suốt đời.
Nghĩ đến những lần mất con, anh ta đau khổ đến mức ngất xỉu, còn tôi phải nén đau mà dỗ dành anh ta – mới thấy mình thật thảm hại.
Lồng ngực dồn nén một cơn tức giận, tôi nghiến răng nhìn Tô Nhạc Dao.
“Bây giờ cô mới là phụ nữ bình thường, nghĩa là trước kia cơ thể không trọn vẹn à?”
Vừa dứt lời, bé con trong bụng bỗng òa lên một tiếng:
【Trong mắt ba chỉ có người đàn bà kia. Mẹ nói trúng chỗ đau của cô ta, ba nhất định sẽ nổi giận.】
【Ba vốn còn chần chừ, định ba ngày sau mới đem con đi đổi, giờ thì chắc chắn tối nay sẽ mang con đến chỗ bà cố rồi.】
Tôi hoảng loạn, run rẩy đặt tay lên bụng xoa nhẹ để trấn an con.
Ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Tạ Thừa Châu siết chặt cổ tay tôi, mặt lạnh như băng.
“Tri Ý, ai cho em dám nói Nhạc Dao như thế? Mau xin lỗi cô ấy!”
Nhìn gương mặt từng khiến tôi si mê ấy, giờ đây tôi chỉ muốn xé nát lớp mặt nạ giả tạo kia.
Nhưng lời con gái khiến tôi không dám chọc giận anh ta nữa.
Tôi nhìn sang Tô Nhạc Dao, mặt cô ta đỏ bừng: “Đàn bà đúng là phiền phức, chỉ là ngủ một đêm thôi mà, có cần nhắc lại chuyện đau lòng của tôi không?”
“Vợ anh đã không ưa tôi, tôi đi là được chứ gì.”
Tô Nhạc Dao liếc xéo tôi một cái, làm bộ định rời đi.
“Giờ em là phụ nữ rồi, ai dám nói em không hoàn chỉnh?”
Tạ Thừa Châu kéo Tô Nhạc Dao vào lòng, quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt đầy phiền chán:
“Xin lỗi đi!”
Trong bụng không còn tiếng trẻ con, nhưng da bụng căng cứng khiến tôi cảm nhận rõ bé đang bất an.
Tôi siết chặt tay, gượng cười: “Xin lỗi.”
“Đã vậy, hai người yêu nhau, tôi đồng ý ly hôn để các người toại nguyện.”
Có lẽ… chỉ khi rời khỏi Tạ Thừa Châu, con tôi mới không bị đem đi đổi nữa.
2
Sắc mặt vừa dịu xuống của Tạ Thừa Châu bỗng cứng lại khi nghe câu nói cuối cùng của tôi.
“Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà em đòi ly hôn? Có phải bình thường anh nuông chiều em quá, đến cả việc anh giúp Nhạc Dao một chút mà em cũng ghen sao?”
Anh ta vì “giúp” Tô Nhạc Dao mà không tiếc hại chế//t sáu đứa con của tôi, lại còn gọi chuyện lăn lộn trên giường là “giúp một chút”?
Sự ngang ngược đó khiến tim tôi đau như dao cắt, tôi ghê tởm đến mức chỉ muốn dùng da//o mo/i tim anh ta ra để trút nỗi căm hận.
Nhưng bàn tay như bị trói chặt, chỉ còn run rẩy liên hồi.
Không muốn nhìn thêm hai khuôn mặt làm mình buồn nôn ấy, tôi quay người bỏ đi.
Vừa xuống đến tầng dưới thì bị Tạ Thừa Châu chặn đường.
Anh ta mặc kệ tôi giãy giụa, ép tôi lên xe.
Suốt đường đi, gương mặt nghiêng của anh ta căng cứng, còn tôi thì chẳng buồn chất vấn.
Chỉ vì trong đầu có quá nhiều điều cần được làm sáng tỏ.
Tạ Thừa Châu không biết chủ “Tiệm cầm đồ Giải Ưu” là bà ngoại tôi, vậy bà ngoại có biết những đứa trẻ anh ta đem cầm là con tôi không?
Tôi đã năm năm chưa gặp bà ngoại, giờ chỉ muốn tìm bằng được bà để hỏi cho rõ.