“Em tốt nhất đừng giở trò.”
Rõ ràng đã hoàn toàn thất vọng về anh ta, nhưng nghe câu ấy, giọng tôi vẫn nghẹn lại:
“Em mang bầu, ngay cả quyền ra ngoài ăn cũng không có, anh nghĩ em làm được gì?”
Tạ Thừa Châu hất mạnh tay, tôi ngã xuống giường, bụng co thắt dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán.
Tôi theo bản năng vươn tay, muốn anh ta cứu tôi và con.
Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng nhìn, ôm Tô Nhạc Dao quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng dứt khoát ấy, chút tình cảm còn sót lại trong tôi hoàn toàn tan biến.
Giọng bé con trong bụng lại nghẹn ngào:
【Mẹ đừng sợ, con sẽ không sao. Ba quá xấu, chúng ta không cần ông ấy nữa.】
【Ông ta vì cứu người đàn bà đó mà định cầm cả sức khỏe của mẹ.】
Tôi cúi đầu cười khổ – sự tuyệt tình của Tạ Thừa Châu ngay cả một bào thai cũng thấy rõ mồn một.
Ngày trước tôi sao lại vì anh ta mà quyết liệt rời xa bà ngoại chứ…
4
Mọi thứ đúng như lời bé con nói: cho dù Tạ Thừa Châu có nhốt tôi trong phòng, anh ta vẫn lấy được không ít đồ tôi đã dùng qua.
Anh ta không “cầm” được con thì “cầm” sức khỏe của tôi để chữa phản phệ cho Tô Nhạc Dao.
Cơ thể tôi yếu hẳn đi trông thấy, sắc mặt vàng vọt như sáp.
Ăn không nổi, ngay cả lúc ngủ, từng khớp xương cũng rỉ ra từng cơn đau.
Do thiếu dinh dưỡng, bé con cũng trở nên uể oải, thời gian ngủ ngày càng dài hơn.
Tạ Thừa Châu và Tô Nhạc Dao bước vào lúc tôi đang vì kiệt sức mà ngã trên sàn, cố vùng vẫy nửa ngày cũng không đứng dậy được.
Tô Nhạc Dao liếc tôi một cái rồi hét lên chói tai: “Cái quái gì đây, dọa chế//t em rồi!”
Tạ Thừa Châu vội che mắt cô ta, nhưng khi nhìn thấy tôi thảm hại, trong đáy mắt lại thoáng qua vẻ chán ghét.
“Mới có mấy ngày mà em biến mình thành thế này à?”
Giờ tôi gầy rộc, má hóp lại, bụng bầu lủng lẳng trên thân thể không còn mấy thịt, trông quái dị vô cùng.
Mà kẻ biến tôi thành ra nông nỗi này lại chính là anh ta – còn gì trơ tráo hơn?
Tạ Thừa Châu thấy tôi nhìn chằm chằm, mặt càng sa sầm, bỏ lại một câu: “Đừng ra ngoài nữa, xem em dọa Nhạc Dao thành ra thế nào rồi.”
Nói xong, anh ta ôm Tô Nhạc Dao quay lưng rời đi.
Tôi ôm bụng ngồi bệt trên đất, tim đã chế//t đến cực hạn.
Nhưng vẫn không kìm được thương xót cho bản thân từng vì yêu mà bất chấp tất cả.
Cửa phòng không khóa nữa, qua khe cửa tôi nghe rõ giọng Tạ Thừa Châu dịu dàng và tiếng thở gấp của Tô Nhạc Dao.
“A Châu, cảm ơn anh hy sinh con để em được trải nghiệm làm phụ nữ.”
“Em sợ anh sẽ hận em lắm.”
Tạ Thừa Châu khẽ cười: “Ngốc, chữa khỏi cho em là trách nhiệm của anh, sao anh nỡ trách em.”
“Đợi thêm chút nữa thôi, anh đã tìm ra cách chữa trị, sẽ nhanh chóng đem đứa trẻ này đi ‘cầm’.”
Đầu tôi như bị búa tạ nện xuống, đau thấu xương.
Đứa con mà tôi cực khổ giữ gìn cuối cùng cũng trở thành công cụ để anh ta thực hiện lời hứa.
Tôi nắm chặt viên ngọc bội đã nhuộm má//u, hận ý như dây leo bò khắp huyết quản, rầm rập trỗi dậy.
Tạ Thừa Châu còn sốt ruột hơn tôi tưởng.
Anh ta bỏ thu/ố//c vào đồ ăn của tôi, chờ tôi mê man thì trói tôi đưa đến tiệm cầm đồ của bà ngoại.
Dường như cảm nhận được nguy hiểm, bé con trong bụng không ngừng đạp mạnh nhưng lại chẳng phát ra tiếng nào.
Tôi lờ mờ mở mắt, nhìn trần nhà quen thuộc mà chẳng có nổi sự xúc động mình tưởng.
Trong lòng chỉ đầy nghi hoặc và oán hận.
Nghe theo hướng tiếng nói chuyện, tôi quay đầu, giọng Tạ Thừa Châu lạnh lẽo đến mức không còn chút nhiệt:
“Tôi đưa cô ấy đến rồi, mổ lấy thai nhi có thể ‘cầm’ thành công chứ?”
“Nhưng lần này Nhạc Dao chịu khổ nhiều quá, tôi còn phải ‘cầm’ hai mươi năm tuổi thọ của vợ tôi cho cô ấy.”
Máu tôi như đông lại – anh ta ác đến mức này sao?
Vì Tô Nhạc Dao, tôi và con trong mắt anh ta chỉ là món hàng có thể tùy ý mang đi “cầm”.
Tôi ôm ngực, nhìn về phía bà ngoại.
Gương mặt bà đã già, ánh nhìn đặt lên tôi vừa xa lạ vừa xen lẫn một thứ cảm xúc khó đoán.
Bà khẽ cười một cái đầy hàm ý, giọng khàn như có sạn:
“Đồng thời mang hai người đến ‘cầm’, phải được người kia đồng ý.”