5
Trên đường về, điện thoại reo liên tục.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình một lúc, cuối cùng vẫn không bắt máy.
Chuông ngừng, liền sau đó là hàng loạt tin nhắn WeChat:
“Em ở đâu? Sao không thấy em?”
“Anh bảo Bạch Tinh Tinh tự về rồi, anh sẽ quay lại đón em.”
……
“Giang Nhiễm, giận dỗi cũng phải có chừng mực, trả lời anh đi.”
Xem ra anh đã nguôi giận, sau đó mới nhận ra bản thân lỡ lời.
Tôi bèn chuyển sang chế độ im lặng, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Tôi và Tạ Lâm rơi vào chiến tranh lạnh.
Điều này, vốn nằm trong dự liệu của tôi.
Có những người bình thường ranh giới rất rõ ràng, nhưng một khi đã cho phép người khác xâm nhập vào phạm vi của mình, trong tâm lý đã mặc định coi đối phương là “người nhà”.
Bạch Tinh Tinh vốn dĩ đã quen biết anh, lại từng được anh tài trợ, bây giờ nỗ lực cắm rễ nơi này.
Chúng tôi đều hiểu rõ, với cô ta mà nói, B thành không phải lựa chọn tốt nhất.
Cô ta ở lại thành phố này, nguyên nhân lớn nhất chính là vì Tạ Lâm.
Từ trong ánh mắt Bạch Tinh Tinh, tôi nhìn ra được:
Cô ta đối với anh, không chỉ là thích, cảm kích, mà còn có sự ngưỡng mộ và sùng bái.
Vì thế, Tạ Lâm cho rằng tôi đã bôi bẩn tình nghĩa giữa anh và cô ta, biến mối quan hệ “trong sáng” thành tình cảm nam nữ.
Nhưng anh quên mất rằng, tình yêu đôi khi chỉ cần một chút cảm tình ban đầu là đủ để bén rễ.
Huống hồ, Tạ Lâm lại là người quá mức xuất sắc.
Anh chỉ đang tự bịt tai trốn tránh khi đối diện với Bạch Tinh Tinh mà thôi.
Đây không phải là cuộc đấu giữa tôi và Bạch Tinh Tinh.
Mà là cuộc đấu giữa tôi và Tạ Lâm.
Muốn hôn nhân tiếp tục, cuối cùng luôn phải có một người nhượng bộ.
Và lần này, người chủ động làm lành chính là Tạ Lâm — anh mời tôi cùng đi ăn tối.
Khi tôi đến, Tạ Lâm vẫn đang họp.
Nghĩ ngợi một chút, tôi quyết định sang văn phòng chờ anh.
Ngồi chưa bao lâu, văn phòng đã có người ra ra vào vào liên tục.
Cuối cùng, tôi thở dài, đặt điện thoại xuống.
“Tiểu Chu, nói đi, mấy người trong phòng thư ký thay phiên nhau chạy vào đây rốt cuộc có chuyện gì muốn hỏi?”
Nhóm thư ký của Tạ Lâm đều còn trẻ. Tính tôi không trầm lặng như anh, nên họ tiếp xúc với tôi cũng không e dè quá mức.
Một cô gái mỉm cười:
“Vậy em xin thay mặt chị em trong phòng hỏi nhé.
Nghe nói trợ lý riêng của Tạ tổng là thanh mai trúc mã của anh ấy, quan hệ… có hơi đặc biệt phải không?”
Tôi phì cười:
“Thanh mai trúc mã? Bạch Tinh Tinh sao? Mấy đứa nghe ai nói vậy? À mà hình như tôi không thấy cô ta, chẳng phải làm cùng phòng với mấy đứa à?”
“Ban đầu là cùng, nhưng mấy hôm trước cô ấy bị điều sang phòng kế hoạch. Trong công ty còn đồn rằng, vì phu nhân không muốn Tạ tổng có trợ lý quá xinh đẹp bên cạnh.”
Tôi đưa mắt đánh giá cô gái trước mặt từ đầu đến chân. Dung mạo xinh đẹp, dáng người lả lướt.
Tôi hỏi ngược lại:
“Vậy em cho rằng mình không phải phụ nữ, hay là tự nhận mình không đẹp bằng cô ta?”
Cô nàng lập tức ngẩng cao đầu, mặt mày viết rõ bốn chữ: thiên hạ đệ nhất mỹ.
Sau đó mới chợt nhận ra.
“Cũng đúng, em ở cạnh Tạ tổng ba năm rồi, chị cũng chưa từng bảo em đi chỗ khác. Vậy rốt cuộc là vì sao?”
Biết rõ tính cô nàng thích hóng hớt, nếu không giải đáp chắc chắn cả ngày hôm nay còn chạy vào thêm mười lần nữa.
Tôi thản nhiên đáp:
“Thứ nhất, Bạch Tinh Tinh chỉ là nữ sinh được Tạ tổng tài trợ thôi.
Thứ hai, cô ta bị điều đi vì đã động đến những thứ không nên động.”
Nghe thế, cô gái lập tức hiểu ý. Người thông minh, chỉ cần nói đến đó là đủ.
“Vậy được rồi, cảm ơn phu nhân giải đáp. Về sau có tin tức gì mới, em sẽ ưu tiên báo cho chị đầu tiên.”
Tôi bật cười lắc đầu. Cô nàng này đúng là thích pha trò, không hiểu bình thường theo Tạ Lâm sao có thể nhịn được mà không lắm lời.
Bữa tối hôm đó rất vui vẻ.
Tạ Lâm đã đưa ra thái độ rõ ràng, còn tôi cũng nên có động thái đáp lại.