13
Không biết trong ba năm này tôi đã chung sống với anh cả kiểu gì nữa.
Chắc vẫn là chuột thấy mèo thôi nhỉ?
Nhưng Phó Kính Tri đúng là nghiêm túc và cổ hủ thật.
Mỗi lần gặp anh ấy, tôi đều thấy chột dạ và hơi sợ.
Thật lòng thương cho chị dâu tương lai.
Ngày nào cũng phải đối diện với gương mặt băng sơn.
Không nghĩ nữa.
Tôi đã đứng trước cửa phòng của Phó Cẩn Ngôn.
Rồi mở cửa bước vào.
Cảm giác nơi này vẫn hơi xa lạ.
Phó Cẩn Ngôn vừa tắm xong, đang quấn khăn tắm đi ra.
Anh còn đang lau tóc.
Nhìn thấy tôi, anh cực kỳ kinh ngạc, lắp bắp nói:
"Em… em sao lại vào đây?"
Tôi vô tội đáp:
"Tắm rửa, ngủ."
Anh càng lắp bắp:
"Cái… cái gì?"
Ngay lúc này, tay tôi bị người khác nắm chặt.
Tôi quay đầu lại.
Phó Kính Tri ăn mặc vest chỉnh tề, ánh mắt trầm xuống nhìn tôi chằm chằm:
"Vợ, em đang làm gì?"
Tôi cũng lắp bắp:
"Cái… cái gì?"
Anh không cho tôi giải thích, kéo tôi đi thẳng về phòng anh.
Vẫn y như trước, chuyên chế và bá đạo.
Cửa phòng “rầm” một tiếng bị khóa lại.
Tại sao anh ấy gọi tôi là vợ?
Còn kéo tay tôi rời khỏi phòng Phó Cẩn Ngôn.
Phó Cẩn Ngôn không nói một lời nào!
Lại còn đưa tôi về phòng anh ấy.
Chẳng lẽ…
Khi tôi còn đang chìm trong suy nghĩ, anh đã tháo cà vạt, chậm rãi trói hai tay tôi lại.
Tôi trợn to mắt nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
"Em không chỉ nhìn cậu ta, còn nói chuyện với cậu ta."
Anh nở nụ cười tàn nhẫn:
"Tối nay, phải trừng phạt em thật nặng."
14
Anh đẩy tôi ngã xuống giường, rồi đè người lên.
Tôi nhìn gương mặt tuấn tú ở khoảng cách gần như vậy, tim đập nhanh, mặt nóng bừng.
Tôi thử gọi:
"Chồng?"
Anh ừ một tiếng, rồi hỏi:
"Em đi tìm cậu ta làm gì?"
Giọng vẫn lạnh lẽo như cũ.
Tôi quay đầu nhìn sang, phát hiện trong phòng còn treo ảnh cưới của chúng tôi.
Tôi… cưới Phó Kính Tri rồi sao?!
Chưa kịp nghĩ ra điều gì, môi tôi đã bị anh hôn mạnh mẽ.
Cả người như bị điện giật.
Cơ thể dường như cũng nghiện anh, khát khao được chạm vào anh nhiều hơn, sâu hơn…
……
15
Tôi được tắm rửa sạch sẽ, đặt lại lên giường.
Hai má đỏ bừng nhìn Phó Kính Tri.
Không ngờ Phó Kính Tri nhìn ngoài nghiêm túc chính trực, trên giường lại mạnh mẽ đến vậy…
So với anh ấy, Phó Cẩn Ngôn đúng là quá non…
Rốt cuộc tôi đã ở bên Phó Kính Tri thế nào?
Chẳng lẽ vì năng lực của anh ấy quá mạnh sao?
Khó hiểu thật.
Lúc vừa rồi, trong khi làm chuyện đó, anh đã ép hỏi tôi vì sao đi tìm Phó Cẩn Ngôn.
Tôi nói dối là muốn mượn tiền anh ta…
Anh cười lạnh một tiếng, ra tay càng ác hơn…
16
Tôi còn đang mơ màng hồi tưởng chuyện vừa rồi.
Anh đã chống tay, cúi xuống quan sát tôi.
Tôi không được tự nhiên hỏi:
"Sao… sao vậy?"
"Em không bình thường."
Tôi cười gượng:
"Em thấy đâu có gì không bình thường."
Anh kéo tôi vào lòng, hôn lên đỉnh đầu tôi, hỏi:
"Lúc anh không ở đây, em có nhớ anh không?"
Tôi gật đầu:
"Có… có nhớ."
Anh dừng lại một chút, rồi nói:
"Ngủ đi."
Tôi ngáp một cái.
Quả thật rất buồn ngủ.
Ngày hôm sau, điện thoại của tôi được trả lại.
Tiểu Dao xung phong nói là cô bé mang đi sửa.
17
Tôi vội vàng về phòng kiểm tra điện thoại.
Trong danh bạ… hoàn toàn không có liên lạc của Phó Cẩn Ngôn!
Ngược lại, lịch sử trò chuyện với Phó Kính Tri lại rất nhiều.
Gần như ngày nào cũng nhắn tin, chia sẻ sinh hoạt thường ngày.
Tôi xem lại hồ sơ bảo hiểm xã hội và lịch sử xe cộ.
Mới biết mình đang làm việc tại tập đoàn Phó thị.
Nghề nghiệp là nhà thiết kế thời trang.
Chỉ là mấy hôm nay xảy ra tai nạn xe, nên chưa đi làm.
Nghĩ lại, ở nhà cũng chán, tôi liền lái xe tới công ty.
Kết quả ở bãi đỗ xe ngầm, tôi lại nhìn thấy Phó Cẩn Ngôn.
Anh đang dựa vào cửa xe hút thuốc.
Nghĩ tới chuyện hôm qua, tôi thấy vô cùng ngượng ngùng.
Vội vàng đỗ xe, định đi vào từ hướng khác.
Kết quả anh mấy bước đã tới, nắm lấy tay tôi, hỏi: