Tôi lập tức cảnh giác. Mẹ chưa từng tốt với tôi như vậy, sao có thể tự nhiên mang đồ đến biếu? Nhất là sau vụ anh tôi, bà càng không thể không biết.
Mẹ giục tôi mở cửa, đặt đồ xuống. Tôi rót cho bà cốc nước.
Mẹ cầm lấy, đưa mắt nhìn quanh:
“Đan Đan, dạo này con sống ổn chứ?”
Tôi cau mày:
“Có gì thì nói thẳng đi, khỏi vòng vo.”
Mẹ cười gượng:
“Là… anh con gặp chuyện rồi. Nghe nói lô hàng xuất khẩu bị lỗi, bị giữ lại. Nó hỏi thăm khắp nơi không có cách, sau mới biết con rể làm bên đó. Con xem có thể nhờ chồng con nói giúp lãnh đạo một tiếng, mở cho anh con con đường xanh không?”
Nghe xong, tôi không chút do dự, lập tức từ chối:
“Không.”
Sắc mặt mẹ sầm xuống, trách móc:
“Sao con lại nhẫn tâm thế? Giúp một việc nhỏ vậy cũng không chịu. Nó là anh ruột con đấy.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ:
“Anh ruột ư? Bao giờ anh coi tôi là em gái thì tôi sẽ coi anh là anh ruột.”
Ánh mắt mẹ thoáng chột dạ, nhưng nhanh chóng lấp liếm:
“Đan Đan, hai đứa hồi nhỏ hay cãi vặt thôi, con còn để bụng à? Anh con tuy mồm miệng độ//c địa, nhưng trong lòng nó thương em thật.
Như lần trước, nó đến đây bị Triệu Minh đánh, đổi lại người khác chắc đã báo cảnh sát rồi. Nó nhịn đấy, chẳng phải vẫn nghĩ đến tình nhà hay sao?”
Tôi bật cười lạnh:
“Mẹ đừng tô vẽ cho anh ta nữa. Mẹ chỉ biết anh ta bị đánh, nhưng có biết vì sao không? Trước mặt Triệu Minh, anh ta nhục mạ tôi. Triệu Minh là chồng tôi, nếu anh ấy còn chịu đựng được, thì cuộc hôn nhân này của tôi cũng chẳng cần giữ.”
Mẹ thở dài liên tục:
“Đan Đan, dẫu sao đi nữa, các con cũng là ruột thịt, xương gãy vẫn liền gân. Con không thể tuyệt tình như vậy được…”
Tôi cau mày:
“Triệu Minh chỉ là một công chức nhỏ, bao năm nay làm việc luôn cẩn thận, không dám để xảy ra sai sót. Nếu lô hàng của anh tôi không có vấn đề thì phía trên cũng chẳng việc gì phải làm khó. Còn nếu thực sự có vấn đề, Triệu Minh mà đi nhờ người giúp thì trách nhiệm sau này có phải sẽ đổ hết lên đầu anh ấy không?”
Mặt mẹ thoáng lúng túng, lẩm bẩm:
“Sao có thể có vấn đề chứ?”
Tôi không vui:
“Nếu không có vấn đề, tại sao anh phải đi nhờ vả?”
Thấy mình cãi không lại, mẹ liền nổi giận:
“Con đúng là… sao trước giờ mẹ không nhận ra con lại lạnh lùng như vậy?”
“Con có biết không, nếu anh con chốt được vụ này thì có thể kiếm cả vài triệu. Còn thằng rể nhà con một tháng chưa đến một vạn, số tiền ấy đủ cho nó tiêu cả đời. Cùng lắm chờ anh con ký xong, mẹ sẽ bảo nó tặng cho Triệu Minh một phong bao đỏ, chẳng để nó làm không công đâu.”
Tôi lắc đầu:
“Không được. Triệu Minh chắc chắn sẽ không đồng ý, và con cũng vậy.”
Tôi và Triệu Minh yêu nhau hai năm, kết hôn một năm. Tôi quá hiểu con người anh. Anh không bao giờ là kẻ gian xảo hay lợi dụng quan hệ. Nếu thật sự ép anh đi nhờ vả, có khi anh thà từ chức.
Hơn nữa, tôi cũng chẳng muốn vì chuyện của anh trai mà phá hỏng sự yên ổn trong gia đình nhỏ của mình.
Thấy tôi kiên quyết, mẹ giận dữ đứng dậy đe dọa:
“Con đúng là đầu óc cứng nhắc, khó trách cả đời chỉ làm nhân viên quèn, sống nghèo hèn.”
Tôi chẳng mảy may dao động, bình thản đáp:
“Con vui vẻ chấp nhận.”
Mẹ tức đến giậm chân.
Tôi đứng lên:
“Con đi mua rau đây, không tiễn mẹ nữa. Mấy thứ mẹ mang tới cũng mang về đi, quý giá lắm, con không xứng ăn.”
Mẹ nghẹn lời, tức giận nhưng cuối cùng vẫn xách đồ đi.
Nhìn bóng dáng bà, tôi chỉ thấy nực cười.
Chuyện không thành, đồ tất nhiên cũng không để lại.
Cũng không biết sau này ai mới là kẻ cả đời nghèo hèn.
Tôi đi chợ về nấu cơm, Triệu Minh vừa tan làm cũng về tới.
Anh vừa vào cửa, tôi liền giục:
“Anh đi rửa tay rồi ra ăn cơm đi.”