1
Khi em gái gọi, tôi đang gấp rút xử lý chuyện giao hàng.
Do nhân viên sơ suất, đơn đặt hàng từ một tháng trước không được báo cho nhà máy, giờ chỉ còn ba ngày nữa đến hạn giao. Nếu không kịp, không chỉ mất một đơn, mà còn mất luôn mối khách quen, nên tôi buộc phải chạy đến nhà máy trông coi.
Vừa bắt máy, giọng em gái đã oang oang qua điện thoại:
“Chị biết hôm nay là ngày gì không? Đại sếp, người bận rộn, đừng nói chị bận đến mức quên cả Ngày của Mẹ rồi nhé?”
Tôi giải thích công ty đang có việc gấp, nói sẽ đặt bánh và hoa online, rồi chuyển thêm lì xì cho mẹ.
Nhưng nó lại không chịu:
“Ý chị là gì? Mẹ nuôi chị lớn chừng này, chỉ đổi lại mấy thứ vô tri đó sao? Một cái phong bì lạnh tanh sao so được với quà chị tự tay chọn? Em mặc kệ, mười lăm phút nữa, chị phải có mặt dưới nhà em, cùng đi mua vàng cho mẹ.”
Tôi bật cười:
“Cùng nhau à?”
Nó đáp như lẽ hiển nhiên:
“Đúng vậy, lần nào chẳng là chị em mình cùng chọn quà cho bố mẹ?”
Nhưng lần nào, người trả tiền cũng là tôi.
Đừng nói đâu xa, dịp nghỉ lễ 1/5 vừa rồi đi du lịch, từ vé máy bay, khách sạn, thuê xe, đến mọi chi phí phát sinh, đều do tôi gánh hết. Ngay cả quà lưu niệm nó mua cho họ hàng bạn bè, cũng bắt tôi trả tiền.
Vậy mà khi về nhà, ai hỏi, nó chỉ cười tỉnh bơ:
“Bố mẹ lớn tuổi rồi, em đưa hai người đi chơi có gì to tát đâu. Kiếm tiền không phải để tiêu sao?”
Mẹ cũng phụ họa:
“Có con bé Đại Bình, cái gì cũng lo chu toàn. Nếu không có nó dẫn dắt, chúng ta đâu biết ngồi máy bay là thế nào.”
Nhưng rõ ràng, người bỏ tiền, bỏ công, lo liệu từng chi tiết là tôi.
Tết năm ngoái, nó nhất quyết kéo tôi đi chọn quà.
Nó nói bố mẹ thích điện thoại mới mà ngại mở miệng. Tôi chẳng nghĩ nhiều, mua luôn hai chiếc gập đời mới.
Nó bảo bố mê thư pháp, tôi đặt liền hai thùng giấy tuyên.
Hải sản, rượu Mao Đài, bánh kẹo, hạt khô… tôi lo đầy đủ.
Vậy mà khi mang đến nhà, nó vẫn chỉa mũi tên về mình:
“Bố mẹ chẳng phải đã nhắc đến mấy món này sao? Con mua về rồi đây.”
Tôi nhịn mãi, cuối cùng vẫn không nén được, phải nói:
“Là Đại Bình bảo con bố mẹ thích, nên con quẹt thẻ mua. Bố mẹ dùng thử xem, có vừa ý không?”
Mẹ lại kéo tay nó, cười dịu dàng:
“Chỉ có Đại Bình là hiểu lòng bố mẹ nhất.”
Khoảnh khắc đó, tôi thấy chát chúa trong lòng, nhưng nghĩ rốt cuộc cũng là một nhà. Em gái túng thiếu, tôi dư dả, tiền không để cho người ngoài, thôi thì nhắm mắt cho qua.
Nhưng rồi buổi chiều, tôi nghe mẹ thì thầm với bố:
“Con Nhàn tính toán, nhỏ nhen. Mua cái điện thoại thôi mà cũng phải nhấn mạnh tiền nó trả. Ý gì chứ? Muốn chúng ta trả lại chắc? Không muốn mua thì thôi, đã mua còn nói ra, khó chịu chế//t được.”
Bố khẽ gõ vai mẹ:
“Có thì dùng, nói nhiều làm gì. Hai đứa con ai thật lòng với mình, tự khắc biết.”
Mẹ vẫn cằn nhằn:
“Con nhỏ ấy không rộng rãi. Mua cũng nói, nói mãi.”
Nghĩ lại những chuyện đó, tôi lạnh giọng:
“Vàng bây giờ không rẻ. Em định góp được bao nhiêu?”
2
Em gái rõ ràng không ngờ tôi lại nói thẳng chuyện tiền. Nó ấp úng:
“Chị biết mà, em làm gì có điều kiện như chị. Một tháng ba nghìn, tự tiêu còn chẳng đủ. Không lẽ chị định để em góp? Quà cho mẹ, đương nhiên chị phải trả chứ?”
Tiếng máy móc trong xưởng ầm ầm bên tai, khiến lòng tôi càng thêm bực bội.
“Đại Bình, mẹ muốn gì thì em cứ mua. Chị bận, không rảnh đi cùng. Ai nấy lo phần của mình.”
Nói xong, tôi dứt khoát ngắt máy.
Chưa đầy mười phút sau, mẹ lại gọi tới.
Mở miệng đã trách:
“Con sống tốt rồi, coi thường cả cha mẹ chị em. Được thôi, có con hay không cũng chẳng khác gì.”
Lời xin lỗi đã đến cửa miệng, nhưng tôi nuốt trở lại.
Chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
“Được.”
Rõ ràng mẹ không nghe, cứ thao thao:
“Biết sai thì phải tự kiểm điểm. Từ nhỏ con đi học nhiều hơn em, được lợi hơn rồi. Giờ có tí thành đạt, đừng coi thường chị em.”
Mỗi lần tôi và em gái mâu thuẫn, mẹ lại lôi chuyện học hành ra nói.
Nhưng sự thật là em gái tự bỏ học giữa chừng, còn tôi phải vay nợ đi học, tự làm thêm nuôi sống bản thân.
Thái dương tôi giật liên hồi, cuối cùng không nhịn nổi:
“Con học nhiều là vì nỗ lực, không phải chiếm của ai. Con vay tiền học, vừa học vừa làm, ra trường ba năm đã trả hết nợ. Con không hề lấy của ai một xu nào cả!”
Quả nhiên, như chọc vào ổ ong.
Mẹ òa khóc nức nở:
“Hóa ra con luôn trách chúng ta. Là lỗi của mẹ, của bố, không đủ khả năng nuôi con học. Mẹ xin lỗi, mẹ quỳ lạy, chúng ta không xứng sinh con ra.”
“Còn gọi là Ngày của Mẹ sao? Tôi vốn không xứng làm mẹ, tôi lẽ ra không nên sinh ra cô để chịu khổ như thế này.”
Giọng mẹ nghẹn ngào, xen lẫn trách móc.
Tiếng bố vội vàng chen vào từ đầu dây bên kia:
“Nhàn Nhàn, con còn không biết tính mẹ con à, xưa nay bà ấy nóng nảy, sao con cứ phải chọc tức bà ấy?”
Một nỗi bất lực lan khắp lồng ngực tôi.
Mỗi lần đều như vậy, chẳng thể nói lý lẽ. Chỉ cần tôi không thỏa hiệp thì lập tức thành bất hiếu, thành cố tình chống đối.
Bố vẫn kiên nhẫn khuyên:
“Nhàn Nhàn, chúng ta già rồi, chẳng mong gì nhiều. Chỉ cần con với em gái hòa thuận, có thời gian về nhà ăn bữa cơm cùng nhau, thế là bố mẹ vui rồi.
Ngày của Mẹ, hai chị em con mỗi người một ngả, con nghĩ mẹ có thoải mái được không?
Nếu con sợ tốn kém, cái gì cũng không cần mua, bố mẹ cũng chẳng trách. Con đừng nghĩ bỏ tiền ra là chịu thiệt.
Nhớ năm đó, con sốt cao, bố không có nhà, chính mẹ cõng con đi bộ cả quãng đường dài trong mưa đến trạm xá. Nhàn Nhàn, tình cảm cha mẹ và con cái, không thể lấy tiền bạc mà so đo.”
Thế nhưng, chuyện này vốn dĩ không chỉ liên quan đến tiền.
Hoặc nói đúng hơn, có dính đến tiền, nhưng lại không đơn thuần là chuyện tiền.
3
Nghe tiếng mẹ thở hổn hển trong điện thoại, lòng tôi cũng nhói lên.
Thật ra, tuy bố mẹ có thiên vị em gái, nhưng đối với tôi cũng không phải là tệ.
Trong làng, bao cô gái học hết cấp hai đã nghỉ, ra nhà máy làm công. Nhưng bố mẹ tôi lại kiên quyết:
“Con học được thì chúng ta tuyệt đối không cản đường.”
Hàng xóm cười nhạo:
“Con gái học nhiều rồi tâm hồn bay xa, sau này còn trông cậy gì?”