5
Mẹ giơ cao tay, sắp vả vào mặt tôi.
Tôi bất ngờ kéo em gái chắn trước người mình.
“Bốp!”
Âm thanh giòn giã vang lên, em gái đau đến đỏ hoe mắt.
Mẹ run lẩy bẩy:
“Chu Nhàn, mày muốn chết hả?”
Mắng chửi một hồi, bà lại bật cười nhạt:
“Chẳng phải mày kiếm được công việc ngon, tìm được nhà chồng tốt nên coi thường tất cả chúng ta sao?
Mày đoán xem, sau chuyện vừa rồi, nhà họ Chương còn muốn mày làm dâu không?”
Nói ra thì cũng tại tôi.
Để tránh mẹ lôi hết cháu chắt họ hàng vào công ty, tôi từng nói dối: công ty là do Chương Trình lập, tôi chỉ quản lý, mỗi tháng nhận ba vạn tiền phí.
Vừa rồi tôi còn nghĩ mẹ gọi cho mẹ anh cũng chỉ như mọi lần gọi cho dì cậu, chỉ để xả giận, làm tôi mất mặt.
Không ngờ bà lại muốn hủy hoại sự nghiệp, phá nát hôn nhân của tôi.
Nghĩ đến quãng tình yêu mười năm, từ khi năm nhất đại học, tôi và Chương Trình cùng nhau trải qua bao sóng gió, sắp đến ngày kết trái đơm hoa.
Lẽ nào chỉ vì một cú điện thoại của mẹ, mọi thứ sẽ tan vỡ sao?
Trong lòng tôi hoang mang tột độ.
Nhưng ngoài mặt, tôi chỉ lạnh lùng ra lệnh cho bảo vệ đuổi mẹ và em gái ra ngoài.
Đợi đến khi xe của em khuất bóng, tôi mở điện thoại mới phát hiện – trong lúc tôi cãi vã, Chương Trình đã gọi cho tôi rất nhiều lần.
Do máy để chế độ im lặng, tôi hoàn toàn không hay biết.
Tim tôi thắt lại, thở cũng nghẹn, run rẩy bấm gọi lại.
Tôi thầm nhủ: nếu Chương Trình đòi chia tay, tôi tuyệt đối không khóc, càng không được van xin.
Nhưng không ngờ, vừa bắt máy, anh chỉ nói:
“Nhàn Nhàn, em ở đâu? Anh đến tìm em được không?”
Cổ họng tôi nghẹn cứng, mở miệng không ra lời.
Chỉ có những giọt nước mắt kìm cả ngày, bỗng trào ra không ngừng.
“Anh biết em đang khó chịu. Hay là mình đi ăn lẩu Tứ Xuyên nhé? Chọn nồi cay nhất.”
Năm ba đại học, tôi phát hiện bố mẹ không có tiền đóng học phí cho tôi, nhưng lại mua đứt cho em gái một căn nhà ở thị trấn.
Ngày hôm đó, tôi đen đủi vô cùng. Trên đường đi dạy thêm, trời tuyết trơn trượt, không biết ngã bao nhiêu lần mới đến được nhà học sinh.
Nhưng lại gặp cảnh bố mẹ học sinh cãi vã ly hôn, chưa kịp nói gì đã bị quát:
“Cút!”
Cánh cửa đóng sầm ngay trước mặt tôi.
Tôi ngồi trên bậc thang lạnh buốt công viên, dằn vặt chính mình: tại sao?
Có phải vì tôi không đủ tốt, nên bố mẹ cho rằng tôi không đáng để đầu tư, dồn hết kỳ vọng vào em gái?
Tôi muốn gọi cho mẹ, nói rằng sau khi ra trường kiếm tiền, tôi sẽ lo cho bố mẹ, để họ sống an nhàn.
Tôi cũng muốn hỏi: vì sao không cho tôi tiền học, mà lại mua nhà cho em? Các người có biết tôi cũng khao khát những ngày cuối tuần yên bình trong thư viện không?
Cuối cùng, chính Chương Trình – mồ hôi nhễ nhại – tìm thấy tôi.
Anh chẳng hỏi gì, chỉ nắm tay tôi kéo vào quán lẩu Tứ Xuyên.
Hơi nước bốc lên, anh còn giả vờ lau nước mắt:
“Cái nồi này cay quá đi mất.”
Tôi vỡ òa, gục xuống khóc nức nở.
6
Ăn xong lẩu, Chương Trình kéo tôi đi hát.
Anh cố ý chọn toàn những bài phải gào thật to.
Tôi cũng chẳng khách khí, hét gào đến khản cả giọng.