1
Bị Trình Xích đẩy ra ngoài, tôi mới chậm rãi nhận ra vừa rồi mình đã bắt gặp điều gì đó.
Dù chỉ thoáng nhìn, tôi vẫn nhận ra người đang trò chuyện video với anh chính là Lôi Quyên.
Nụ cười rạng rỡ trên mặt anh khi đó, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh nhạt dành cho mẹ con tôi suốt thời gian gần đây.
Chỉ cần Minh Huyền – con trai tôi – hơi đến gần, anh liền tỏ rõ vẻ khó chịu.
Không lâu trước đây, bộ phận của anh bị cắt giảm nhân sự, cuối cùng chỉ còn lại một mình anh.
Đêm ấy, lúc vợ chồng gần gũi, anh rõ ràng đã kiệt sức, thậm chí còn cau có hỏi tôi:
“Em không thể đổi cách khác sao? Thay bộ đồ ngủ khác, tạo chút không khí mới?”
Tôi nghẹn lời, chỉ biết đứng nhìn anh hầm hầm bỏ đi.
Ngày hôm sau, anh lại xin lỗi:
“Anh áp lực quá, vợ à, xin lỗi.”
Chúng tôi đã bên nhau bảy năm, con cũng đã bốn tuổi, tôi thấu hiểu áp lực của anh, không hề để bụng, còn an ủi:
“Công ty giữ anh lại, chứng tỏ tương lai vẫn chờ anh phát huy.”
Dù bộ phận chỉ còn trơ trọi một mình, nhưng đợt khám sức khỏe nhân viên gần đây, anh vẫn được hưởng gói kiểm tra dành cho quản lý.
Ấy vậy mà trong bữa cơm, anh vẫn phẫn nộ mắng chửi sự bất công:
“Em còn nhớ anh từng nhắc đến Lôi Quyên chứ? Cái công ty ngu xuẩn đó dám cắt cả cô ấy, lại chẳng bồi thường gì!”
Tôi hiếm khi thấy anh mất bình tĩnh đến thế, quai hàm căng cứng, giọng đầy uất ức:
“Năm ngoái cô ấy còn nhận giải ‘Người tốt của thành phố’, công ty sao có thể đối xử như vậy?”
Tôi cũng từng đọc tin về Lôi Quyên – một phụ nữ ngoài bốn mươi, bị tật ở chân, tự lực nuôi dưỡng một cô bé thiểu năng.
Anh từng kể, cô ấy thường âm thầm giúp anh dọn dẹp văn phòng, vốn chẳng phải trách nhiệm của cô, nhưng cô lại tốt bụng như thế.
Lúc ấy, tôi chỉ hơi ngạc nhiên, bởi khi phòng ban bị “xóa sổ”, anh vẫn bình thản, nhưng khi nhắc đến Lôi Quyên, anh lại bất bình thay.
Chẳng lâu sau, anh đột nhiên nói muốn chạy xe công nghệ vào ban đêm.
Tôi ngạc nhiên, vì dù sao anh cũng là quản lý công ty, luôn coi trọng thể diện.
Nhưng anh kiên quyết: “Đi gió đêm chút, giải tỏa đầu óc.”
Anh còn bảo muốn đổi phòng cho con:
“Nửa đêm anh chẳng biết mấy giờ mới về, sợ làm phiền hai mẹ con.”
Từ đó, anh về nhà ngày càng muộn, nhưng thay vì mệt mỏi, mỗi lần về anh lại phấn chấn, tinh thần sảng khoái.
Đến hôm nay, tôi cuối cùng cũng hiểu được “thuốc hồi xuân” của anh là gì.
Ly sữa trong tay rơi vỡ tung tóe, sữa nóng làm bỏng mu bàn tay tôi, nhưng tôi chẳng thấy đau, toàn thân như tê dại.
Qua cánh cửa, tôi nghe rõ giọng anh dịu dàng nựng nịu với Lôi Quyên:
“Anh mua cho em chiếc gối ôm màu hồng mềm lắm, mai đưa đón em là vừa dùng.”
“Ghế phụ trong xe anh, sau này chỉ có em mới được ngồi.”
“Ngày kia… mình đi rạp phim riêng xem phim nhé?”
Giọng nói ngọt ngào như làm nũng ấy, tôi chỉ từng nghe khi anh còn yêu tôi.
Ngực tôi bỏng rát, cuối cùng cũng hiểu vì sao anh đổi chữ ký trong app nghe nhạc:
【Lái xe về phía rìa thành phố, đi sâu vào linh hồn cô độc.】
Trở lại phòng, lòng tôi ngổn ngang. Tôi bèn tải ứng dụng đặt xe công nghệ.
Câu trả lời từ bộ phận chăm sóc khách hàng như lưỡi dao xé toang chút niềm tin cuối cùng:
【Biển số xe quý khách nhập chưa từng đăng ký…】
【Thông tin cá nhân quý khách nhập chưa từng đăng ký…】
Hóa ra, suốt những đêm “chạy xe” ấy, hành khách duy nhất của chồng tôi chỉ có Lôi Quyên.
2
Cả đêm tôi trằn trọc không ngủ. Sáng hôm sau, nghe tiếng anh khóa cửa ra ngoài, tôi biết là ngày thứ Tư – anh vốn là người đưa Minh Huyền đi học.
Nhưng nửa giờ sau, cửa mở ra, con trai lao vào lòng tôi, khuôn mặt đỏ bừng, ấm ức òa khóc:
“Mẹ ơi, có phải ba không thích con không?
Con muốn ngồi cạnh ba, nhưng ba gắt gỏng đẩy con xuống.”
Tôi chế//t lặng, nhớ lại lời anh đêm qua:
“Dù con trai anh có muốn ngồi cũng không được, đây là đặc quyền anh dành cho em.”
Điện thoại hiện tin nhắn anh gửi:
【Em đưa con đi nhé, anh sắp muộn làm rồi.】
Ngực tôi lạnh toát, bèn gọi thẳng video.
Đầu dây kia mãi mới bắt máy, anh trầm giọng:
“Mạnh Tĩnh, lại có chuyện gì nữa đây?”
“Tại sao anh không cho con ngồi ghế phụ? Sao còn đẩy con?”
Tôi suýt bật khóc, cố kìm lại giọt nước mắt.
Anh khựng một chút, rồi dịu giọng:
“Nhanh thế đã mách mẹ rồi sao? Anh ghét nhất cái tật đó của nó.
Anh chẳng bảo em rồi sao, ban đêm anh phải đón khách.
Anh không đẩy, nó tự ngã thôi. Trẻ con ngã có sao đâu.”
Mái tóc dài của tôi, mùi nước hoa trên người, những mẩu đồ ăn vặt của con, mùi sữa trẻ em… tất cả đều là những thứ mà “hành khách duy nhất” của anh không ưa.
Nước mắt tôi rơi lã chã:
“Có khách nào lại lắm chuyện đến vậy?”
Anh vội đánh trống lảng:
“Anh không nói cụ thể khách nào, đó là ý thức phục vụ thôi.”
Nói xong, anh lấy cớ lái xe phải tập trung, liền cúp máy.
Minh Huyền ngẩng mặt nhìn tôi, ánh mắt sáng rỡ:
“Con thích cái gối ôm màu hồng trên xe của ba, có con gấu dâu tây dễ thương lắm!
Ba chắc chắn chuẩn bị để tặng mẹ bất ngờ đó!”
Trẻ con mau quên, cậu bé bắt đầu đếm ngón tay, tính ngày đặc biệt sắp tới:
“Hai hôm nữa, sinh nhật mẹ!”
Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con, lòng tôi chua xót trăm bề.
Nghe anh thề thốt với Lôi Quyên, tôi thầm đoán, có lẽ họ vẫn chưa đi quá giới hạn…
Đêm đó, nhân lúc Trình Xích vào phòng tắm, tôi lén đặt một chiếc bút ghi âm vào túi sau ghế xe.
Vừa quay lại thì bắt gặp anh lau tóc đi ra.
Tim tôi thót lên, tay siết chặt chìa khóa run nhẹ.