5
Trên đường đi, tôi nhắn cho một người bạn có quen biết, nhờ điều tra về Lôi Quyên.
Phải nói Trình Xích cũng liều thật – anh đưa cô ta đến chính rạp phim năm xưa từng đưa tôi.
Khi ấy, bầu không khí ngọt ngào, để rồi chúng tôi có kết tinh tình yêu là Minh Huyền.
Vậy mà giờ đây, bánh xe số phận xoay vần, tôi đứng trong bãi xe, nhìn chiếc xe quen thuộc, lòng đã bình thản hơn nhiều.
Qua cửa kính, thấy rõ chiếc gối ôm màu hồng đặt ngay ngắn trên ghế.
Tôi tìm một góc kín đáo, dựng máy ảnh lên.
Chờ mười phút, quả nhiên, hai người họ lần lượt bước ra.
Như để tránh ánh mắt người đời, Lôi Quyên tập tễnh đi phía sau.
Còn Trình Xích, kẻ xưa nay bước nhanh như gió, nay lại cố tình chậm rãi, thỉnh thoảng lén liếc nhìn cô ta, ánh mắt khác hẳn ngày thường.
Máy ảnh liên tiếp vang lên tiếng “tách, tách”.
Cho đến khi hai người họ đi gần tới xe, Trình Xích mở cửa, mời cô ta ngồi vào.
Trong tai nghe của tôi, âm thanh lại truyền đến.
Lôi Quyên hỏi:
“Anh cả đêm không về, không sợ vợ nghi ngờ sao?”
“Có gì phải sợ? Anh sẽ nói chạy xe mệt quá, ngủ quên trên xe.”
Cô ta khẽ bật cười:
“Đúng là mệt thật, tối qua…”
Anh vội vàng cắt ngang:
“Đó là ngoài ý muốn, dục tốc bất đạt. Lần sau chắc chắn sẽ không nhanh như thế nữa.”
Giọng Lôi Quyên chậm rãi, mang chút u oán:
“Còn chưa đến hai phút, tối nay tôi nấu cho anh chút canh bồi bổ nhé.”
Tôi lặng lẽ tháo tai nghe xuống.
Thực ra báo cáo sức khỏe của Trình Xích đã gửi về nhà từ tuần trước, vẫn còn nằm trong ngăn kéo phòng ngủ.
Bốn chữ “chức năng rối loạn” — ai nhìn cũng hiểu.
Nhưng nếu giờ anh ta quyết chí “giữ thân trong sạch” vì Lôi Quyên… thì còn bệnh nào mà không thể vượt qua chứ?
Tôi gọi một chiếc xe, từ tốn bám theo cho đến khi anh ta dừng lại trước dãy nhà cấp bốn ven ngoại ô.
Lôi Quyên xuống xe, lưu luyến chào tạm biệt, rồi tập tễnh bước vào một căn nhà nhỏ.
Đúng thật là “rìa thành phố, chốn linh hồn cô độc”.
Tôi đi theo vài bước, chụp lại cảnh cô ta mở cửa vào trong.
Ảnh gửi thẳng cho Trình Xích:
【Đến đón em đi, chỗ này chắc anh chạy xe đêm quen thuộc lắm.】
6
Gửi xong, tôi lập tức tắt máy.
Không cần nghĩ cũng biết, Trình Xích nhìn thấy sẽ phải lạnh sống lưng.
Tôi ghé tiệm tạp hóa bên đường mua vài gói bánh quy. Bà chủ thấy vậy lập tức nhiệt tình hơn hẳn.
Dăm ba câu chuyện phiếm, đã giải đáp cho tôi bao thắc mắc.
Khi tôi gõ cửa, Lôi Quyên nhanh chóng ra mở.
Chạm phải ánh mắt tôi, sắc mặt cô ta thoáng chốc tái nhợt.
“Cô là…”
Tôi đẩy cửa đi thẳng vào trong.
Cô ta vội hốt hoảng muốn giữ lại:
“Cô… cô làm gì thế?”
Phòng nhỏ, nhưng dọn dẹp sạch sẽ, thậm chí còn ấm cúng.
Một bé gái chừng bảy, tám tuổi, thiểu năng, nằm trên giường, vừa cười ngây ngô vừa chảy dãi.
“Tiểu Tiểu phải không?”
Tôi vừa định bước tới thì Lôi Quyên lập tức lao ra chắn ngang:
“Có gì chúng ta ra ngoài nói.”
Tiểu Tiểu kéo tay áo mẹ nuôi, giọng ngọng nghịu:
“Đói… đói…”
Khuôn mặt Lôi Quyên thoáng lúng túng, nhưng vẫn gượng gạo nặn ra nụ cười, cố đẩy tôi ra ngoài.
Ra tới cửa, cô ta mới nhẹ nhõm thở phào:
“Cô là vợ Trình tổng đúng không?”
Tôi không vòng vo: