1
Hôm phát hiện Đoạn Khinh Hồng ngo/ại tì/nh, tôi lại bình tĩnh hơn mình tưởng.
Chiều nay, Đoạn Đào vừa đoạt giải ở cuộc thi cưỡi ngựa vượt chướng ngại tại câu lạc bộ.
Trên đường về, con bé cầm cúp hớn hở, cứ nằng nặc đòi đến công ty tạo bất ngờ cho bố.
Tôi không lay chuyển được, nghĩ cũng tiện đường nên dặn tài xế rẽ qua công ty một chuyến.
Không ngờ vừa đến quầy lễ tân đã bị chặn lại.
Cô bé lễ tân chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ liếc tôi với Đoạn Đào một cái rồi lạnh lùng ném ra một cuốn sổ:
“Đăng ký!”
Đoạn Đào ngơ ngác nhìn tôi, thấy tôi gật đầu thì mới ngoan ngoãn ghi tên hai mẹ con vào.
Thư ký Thẩm xuống tầng thấy tôi vẫn đứng gần quầy lễ tân, vội vã chạy lại xin lỗi rối rít.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô lễ tân, tuổi chắc cũng không còn nhỏ, được cái ngũ quan xinh xắn, nhưng lúc này mặt mày đã trắng bệch xen lẫn đỏ ửng.
Tôi phất tay với thư ký Thẩm, giọng nhàn nhạt:
“Hôm trước tôi còn trò chuyện với Khinh Hồng, nói em chắc sắp đến hạn lên P6 rồi.”
Thư ký Thẩm luôn tận tụy chu đáo, có lỗi gì đâu?
Nói đoạn, tôi lại liếc nhìn cô lễ tân.
Thư ký Thẩm cũng nhìn theo ánh mắt tôi.
Cô gái kia lập tức hoảng loạn cúi đầu, giọng run run:
“Xin… xin lỗi, tôi không biết đây là… là người nhà của Tổng giám đốc Đoạn.”
2
Tôi m/ang th/ai không lâu sau khi cưới, mấy năm nay luôn ở nhà chăm Đoạn Đào nên rất ít khi đến công ty.
Lễ tân không nhận ra tôi cũng là chuyện bình thường.
Nhưng tôi nghĩ, thái độ lỗ mãng vừa rồi chắc chắn có nguyên do.
Văn phòng của Đoạn Khinh Hồng chiếm nguyên nửa tầng, nửa còn lại là khu tiếp khách.
Dưới sự chỉ điểm của cha tôi, công ty đi theo hướng công nghệ y tế.
Kỹ thuật độc quyền đứng đầu trong ngành, thành tích của tôi và Đoạn Khinh Hồng năm đó cũng thuộc hàng xuất sắc nhất trong giới.
Những năm ngành này phát triển rực rỡ, các doanh nghiệp đối tác chen nhau xếp hàng kín hết cả khu chờ.
Đến cửa phòng làm việc, thư ký Thẩm nhìn quanh một chút, nhưng không gõ cửa.
Tôi vừa giơ tay định gõ thì cửa đã mở.
Thấy tôi và Đoạn Đào, Đoạn Khinh Hồng cười rạng rỡ, giọng dịu dàng:
“Tối anh còn phải tăng ca, hai mẹ con đến lúc này chắc vì biết anh đang nhớ hai người phải không?”
Đoạn Đào vui vẻ khoác tay anh, từ sau lưng lấy ra chiếc cúp:
“Bố xem này! Hôm nay con vừa đoạt cúp ở cuộc thi vượt chướng ngại đó!”
Anh nhận lấy cúp, cười đầy vẻ quý ông:
“Con gái bố giỏi quá!”
“Bố, bố không mời con với mẹ vào ngồi chơi sao?”
“Ôi trời, bố mừng quá mà quên mất, mau vào đi nào!”
Đoạn Đào kéo tôi đến ghế sofa, còn Đoạn Khinh Hồng thì đi rót nước pha trà cho hai mẹ con.
Vừa ngồi xuống ghế, đầu tôi bỗng ong lên một tiếng!
3
Cảm giác âm ấm kỳ lạ nơi mông khiến huyệt thái dương tôi giật liên hồi.
Tôi lập tức đưa tay sờ phần ghế bên cạnh — vẫn còn ấm.
Tôi vội rà tay trên lớp da lộn của sofa, dấu vết còn rất rõ, thậm chí sờ đến sau lưng Đoạn Đào vẫn thấy nóng.
Mấy chiếc gối ôm phía trước vẫn còn ẩm ướt đôi chút.
Móng tay tôi bấu chặt vào lòng bàn tay.
Đoạn Khinh Hồng vốn sạch sẽ cực đoan.
Trước kia lúc tôi còn đến công ty, anh thà về phòng nghỉ riêng nằm giường đơn còn hơn ngồi ở sofa này.
Hơn nữa, theo diện tích dấu ấm để lại, người trước ngồi ở đây… không phải ngồi.
Mà là nằm.
Chỉ nghĩ đến đây, tôi đã thấy má/u dồn lên tận đầu, chỉ chực bùng nổ.
“Lận Tư?”
4
Tiếng Đoạn Khinh Hồng dịu dàng gọi tôi khiến tôi giật mình.
Anh vòng qua sofa đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng đặt tách trà lên bàn, thong thả nói:
“Trà này là Phượng Hoàng đơn tùng anh nhờ người mang từ Triều Đông về tháng trước, loại em thích nhất — Tống chủng số 1.”
Tôi giả vờ bình tĩnh, đưa ly lên miệng, mắt vẫn đảo quanh khắp căn phòng.
Tôi nhấp một ngụm, Đoạn Khinh Hồng vội hỏi:
“Thế nào? Vẫn ngon chứ?”
“Có hương chi tử, mùi thơm cao vút, nội chất đậm đà, trà rất tốt. Chỉ tiếc là…”
“Tiếc gì?”
“Giống gốc hữu tính đời đầu đã ch//ết khô từ năm 2018 rồi.”
“Không sao, những năm trước đã có giống bảo tồn, dòng mới cũng thay thế tốt rồi.”
“Vậy à? Anh cũng thấy thứ thay thế tốt hơn sao?”
Ánh mắt anh lóe lên một tia tránh né rất nhanh, rồi lại bình thản ôm tôi vào lòng.
“Trà thì được, người thì không. Em với Đào Đào, không gì có thể thay thế.”
Thật vậy sao?
Tôi nhìn bóng người vụt qua sau lớp kính mờ của phòng nghỉ phía trong.
Lần đầu tiên, tôi không còn muốn tin lời người đàn ông này nữa.
5
Chúng tôi từng rất yêu nhau, ít nhất tôi đã từng nghĩ như vậy.
Tôi và Đoạn Khinh Hồng yêu nhau từ đại học, là mối tình đầu của cả hai.
Cũng may mắn là hai bên gia đình tương xứng.
Cả hai đều là thế hệ thứ hai tại Thượng Hải.
Nhà tôi làm y tế, nhà anh làm bất động sản.
Cha mẹ hai bên đều có chút tiếng tăm trong giới.
Từ nhỏ tôi đã chuẩn bị tâm lý sẽ có một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, nên vẫn luôn cảm thấy may mắn vì đã gặp được Đoạn Khinh Hồng.
Có lẽ vì không bao giờ thiếu thốn, nên tôi không ham vật chất.
Tôi tin rằng, bất kể giàu nghèo, hạnh phúc của hôn nhân chính là khi “yêu” và “hợp” trùng khớp một cách trọn vẹn.
Chúng tôi yêu nhau bốn năm, cùng nhau du học, về nước liền kết hôn.