11
Tháng trước, ống nước trong căn phòng trọ của cô ấy bị vỡ, làm hỏng cả trần nhà nhà hàng xóm tầng dưới.
Nửa đêm cô ấy khóc lóc gọi cho tôi cầu cứu, tôi liên lạc Đoạn Khinh Hồng, nhờ bộ phận pháp lý của công ty đứng ra đàm phán với chủ nhà.
Nghĩ cảnh một mình bôn ba ngoài xã hội thật không dễ dàng, tôi dứt khoát đón cô ấy về nhà ở tạm.
Mới đầu cô ấy rụt rè, dè dặt từng chút một.
Nhưng sau một thời gian chung sống, cô ấy đã hoàn toàn hòa nhập vào gia đình tôi.
Lúc này, cô ấy đang cuộn người trên ghế sofa, đầu tựa vào cổ tôi, vừa mân mê ngón tay vừa khe khẽ lên tiếng:
“Dì Lận, nếu con nói… con muốn nghỉ việc, dì có giận không?”
Tôi khẽ thở dài, cảm giác nghẹn nơi lồng ngực càng nặng nề hơn, nhưng vẫn cố nén lại, dịu giọng hỏi:
“Không đâu. Nhưng dì có thể mạn phép hỏi lý do không?”
“…Con sắp lấy chồng rồi.”
Dù khuôn mặt cô ấy tràn đầy hy vọng, nhưng giọng điệu lại vô cùng bình thản.
“Là kiểu bị ép gả để lấy sính lễ như lần trước con nói sao?” Tôi không khỏi cau mày.
“Không, không phải đâu. Tụi con thật lòng yêu nhau.”
Tôi thở phào: “Vậy thì dì chúc mừng con.”
Cô ấy không kìm được mà ôm chầm lấy tôi: “Thật ạ? Dì thật sự không giận sao?”
Vì muốn lấy chồng nên không đi làm nữa.
Tôi không giận, chỉ là có chút thất vọng.
“Ừ, dì là người tài trợ, chứ không có quyền quyết định cuộc đời con.”
Mẹ tôi từng nói: chi phí chìm thì đừng mang ra ảnh hưởng quyết định quan trọng.
Đầu tư cho một con người, cũng vậy.
12
Sáng hôm sau, tôi ký hợp đồng ủy thác với Trà Tùng Thâm.
Chúng tôi đã thống nhất, ít nhất phải đợi đến khi Đoạn Đào xuất ngoại tháng sau, mới đưa mọi chuyện ra ánh sáng.
Trong thời gian này, quan trọng nhất là thu thập đầy đủ bằng chứng Đoạn Khinh Hồng ngoại tình.
Tôi liên hệ thư ký Thẩm, sao lưu đoạn video giám sát anh ta gửi hôm trước, đồng thời yêu cầu toàn bộ video 24/7 của các vị trí lân cận trong vài tháng gần đây.
Cắt được vài khung hình, chỉ là bóng lưng người phụ nữ.
Thậm chí dáng người còn không giống với cô lễ tân ban đầu.
Trà Tùng Thâm phụ trách điều tra tài chính của Đoạn Khinh Hồng.
Phát hiện có vài dòng tiền bất thường.
Tôi nhìn chồng tài liệu dày cộp mà không khỏi rùng mình.
Đến lúc này tôi mới thật sự hiểu ra: việc một người đàn ông có ngoại tình hay không, và việc anh ta có yêu bạn hay không — là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trà Tùng Thâm nói, nếu camera không có kết quả, thì có thể thử đột phá từ điện thoại của Đoạn Khinh Hồng.
Thế là mỗi tối tôi đều đóng vai người vợ khát khao chồng, tìm cơ hội tiếp cận điện thoại anh ta.
Từ sau khi biết anh ta ngoại tình, tôi còn phát hiện một thói quen mà trước đây chưa từng chú ý:
Khi đi tắm, anh ta luôn mang theo điện thoại vào phòng tắm.
Điều này khiến việc xem trộm điện thoại càng trở nên khó khăn hơn.
Tôi bất lực gửi tin nhắn cho Trà Tùng Thâm, than thở:
“Đúng là ông trời cũng không giúp tôi.”
Một lúc sau, Trà Tùng Thâm trả lời:
“Nếu ông trời chưa giúp, nghĩa là ông ấy tin bạn vẫn tự làm được.”
13
Kỷ niệm mười chín năm ngày cưới, tôi chủ động đề nghị với Đoạn Khinh Hồng quay lại thăm ngôi trường cũ.
Lý do chính là vì tôi quá nhớ Đoạn Đào.
Thế là chúng tôi cùng nhau bay đến California.
Vừa thấy tôi, Đoạn Đào vui sướng lao đến ôm chầm lấy.
Bữa tối hôm đó thật ấm cúng, cả tôi và Đoạn Khinh Hồng đều uống khá nhiều.
Rượu vào say ngà ngà, Đoạn Đào kéo tôi ngủ cùng cô bé.
Đoạn Khinh Hồng hoàn toàn thông cảm, lảo đảo về phòng ngủ khác.
Anh ấy vốn bận bịu công việc quanh năm, còn Đoạn Đào từ bé đến lớn lại quấn quýt tôi hơn.
Đoạn Đào ôm lấy tôi, mặt mày rạng rỡ:
“Mẹ ơi, hay mẹ về Irvine sống với con luôn đi. Vậy con với chị Chiêu Đệ đều không còn cô đơn nữa.”
“Chiêu Đệ? Con nói chị Chiêu Đệ cũng ở Irvine à?”
“Vâng, lần trước con tình cờ gặp chị ấy khi đang mua đồ ở Erewhon. Chị ấy đang mang thai, bảo là sang đây dưỡng thai đấy mẹ!”
Một ý nghĩ khủng khiếp như tia chớp lướt qua đầu tôi.
Bản năng lập tức khiến tôi liên tưởng tất cả mọi chuyện… về phía cô ta.
“Con ngủ trước đi, mẹ còn chút việc cần làm, lát sẽ quay lại với con.”
Tôi không nhớ nổi mình đã bước ra khỏi giường như thế nào, đi xuống tầng ra sao.
Lúc hoàn hồn lại, tôi đã đứng bên cạnh Đoạn Khinh Hồng.
Lúc đó là 11 giờ đêm, điện thoại anh ta nằm ngay ngắn trên tủ đầu giường.
Còn anh ta — đang say ngủ vì rượu.
14
Đầu tôi như trống rỗng trong một thoáng.
Bản năng khiến tôi không thể dời mắt, chỉ biết chằm chằm nhìn từng tin nhắn hiện lên liên tục trên màn hình.
Người gửi: “Panda Lady” – Chiêu Đệ.
Một người phụ nữ ở Mỹ — cùng múi giờ Thái Bình Dương với tôi — đang gửi tin nhắn cho chồng tôi.
Và người phụ nữ ấy… chính là Trương Chiêu Đệ.
Cô gái vùng núi nghèo mà tôi đã chọn tài trợ mười một năm trước.
Người chỉ hơn con gái tôi hai tuổi.