3
Chu Minh bỏ ra năm nghìn tệ, thuê công ty vệ sinh dọn dẹp sạch sẽ cả căn nhà. Mẹ chồng tiếc tiền đến muốn ngất.
Tối anh ta về, tôi ngồi khoanh chân trên sofa, vừa ăn đồ ăn ngoài vừa xem phim yêu thích, cảm giác như được sống lại lần nữa. Đây mới đúng là kỳ nghỉ mà tôi đáng có, chứ không phải hầu hạ như trâu ngựa nửa tháng trời!
“Chuyện gì thế này, sao không nấu cơm?” Chu Minh cau có, ném điện thoại lên bàn.
Trước đây, tôi đã sớm nấu cơm chờ sẵn, cả nhà ngồi ăn cùng nhau. Nhưng ai quy định chỉ có tôi mới phải làm?
“Anh không có tay à? Không biết tự nấu sao?” Tôi liếc anh ta, rồi tiếp tục ăn và xem phim.
Ánh mắt anh ta rơi xuống hộp bún ốc:
“Em biết bố mẹ không chịu nổi cái mùi này, sao còn cố tình mua?
Với lại, anh đi làm mệt muốn chế//t, về nhà còn chẳng có nổi bữa cơm nóng, em không thấy áy náy sao? Thế mà gọi là vợ à?”
“Tôi hỏi anh, anh đang sủa cái gì thế?” Tôi thật muốn tạt cả bún ốc lên mặt anh ta, nhưng nghĩ lại thấy uổng, vì anh ta chẳng đáng.
“Anh sủa cái gì cơ?!”
Tôi bật cười giận dữ:
“Anh làm tám tiếng, một tháng được năm ngàn rưỡi. Tôi cũng làm tám tiếng, lương hai vạn. Anh mệt, chẳng lẽ tôi không mệt?!”
Công ty tôi ngay gần nhà, chỉ cách một con phố, nên tôi có thể tranh thủ mua đồ về nấu cơm. Nhưng điều đó không có nghĩa trách nhiệm dâng cơm phải là của tôi.
Bố mẹ chồng thì lấy lý do già yếu, đùn hết việc cho vợ chồng trẻ, coi như chuyện đương nhiên.
“Anh giỏi thì nghỉ làm, ở nhà ăn bám, lo hết việc nhà đi!” Tôi hừ lạnh, không chút nể nang: “Tôi ra ngoài kiếm tiền, tiền tôi tôi tiêu, anh thử học giống tôi, mỗi tháng chỉ đưa hai nghìn cho vợ xem có trụ nổi không?”
“Cái gì? Tôi tháng nào chẳng góp ba nghìn, chỉ có hai nghìn của cô, đến muối còn không đủ mặn! Nếu không có tôi, cả nhà này làm sao sống sung sướng được như thế?!”
Chu Minh, cái người mà tôi đã âm thầm giữ chút tôn nghiêm bao lâu nay, vào khoảnh khắc ấy hoàn toàn mất hết mặt mũi. Gương mặt anh ta đỏ bừng, chẳng biết vì tức giận hay vì xấu hổ.
“Lâm Tĩnh, lúc trước tôi cầu hôn, chính em đồng ý gả cho tôi, tôi nào có ép buộc? Em lấy tôi, chẳng lẽ định sống mà không đóng góp gì cho gia đình này, có lý nào như thế?
Đừng quên, em muốn DINK (không sinh con), tôi đã bất chấp tất cả, dõng dạc nói với họ hàng: đời này tôi hoặc DINK với em, hoặc ly hôn, thà cả đời không cưới, chứ tuyệt đối không ép em sinh con. Nhờ thế em mới được như nguyện.”
Anh ta định lấy chuyện đó để đè đầu tôi, nhưng tôi nào phải loại cam chịu để mặc người ta thao túng.
“Chu Minh, ý anh là gì?” Tôi đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mắt anh: “Năm đó, đúng là anh chống lại áp lực từ cả nhà, nhưng tôi cũng đã nhiều lần đòi ly hôn, chính anh không chịu. Giờ anh lại muốn lấy chuyện không có con, bôi thành vết thương để tỏ ra mình cao thượng, đáng thương sao?”
“Tôi nói cho anh biết, bao năm nay, tôi chỉ vì nghĩ anh vì tôi mà DINK, vì yêu tôi sâu nặng, nên tôi mới cam tâm tình nguyện bỏ tiền, gánh vác gia đình này.”
“Đến khi mẹ mang thai, rồi sinh con, chi phí khám thai, tiền sinh nở, tiền sữa, tiền bỉm… có thứ nào không phải tôi chi?!”
Lúc đầu mẹ chồng mang thai, tôi phản đối, vì tuổi đã cao, rủi ro lớn. Nhưng bà nói, Chu Minh chỉ có một mình, họ không thể tuyệt hậu, muốn sinh thêm một đứa để có người nối dõi.
Trong lòng tôi vốn áy náy vì mình và Chu Minh DINK, nên nghĩ họ có quyền muốn có con nối. Hơn nữa, họ còn khẳng định có tiền riêng, sẽ không động đến một đồng nào của vợ chồng tôi, nên tôi mới nhượng bộ.
Vậy mà kết quả thì sao?
Chuyện gì cũng gọi tôi đi mua, tiền thì toàn tiền của tôi. Cái gọi là “không dùng tiền của con cháu”, thực ra là không dùng tiền của Chu Minh, chỉ xài tiền tôi!
Miệng thì bảo sẽ trả lại, nhưng bao giờ trả?
Điều khiến tôi tức không phải tiền, mà là sự vu khống của mẹ chồng và sự bất công của chính chồng mình!
4
“Đừng cãi nhau nữa, sữa bột của thằng nhỏ chỉ còn hai hộp, Lâm Tĩnh mau đi mua.”
Mẹ chồng chỉ mới chăm cháu chưa đầy một ngày, mà đã hốc hác, khác hẳn bộ dạng tươi tỉnh lúc trước.
Bà ta xuất hiện đúng lúc, như để cứu vãn chút thể diện còn sót lại của Chu Minh.
“Tôi đi mua cơm, em mua sữa.” Chu Minh vội quay đi, sợ tôi hỏi tiền.
Anh đi, mẹ chồng cũng rút vào phòng, im thin thít.
Nhưng nói đến “im thin thít”, ai so được với bố chồng? Sáng nay, nhân lúc tôi về phòng, ông ta đã xách đồ trốn đi du lịch. Đúng là cao tay!
Tiếng cửa phòng mẹ chồng đóng khẽ khàng, sợ làm cháu thức giấc. Tôi chỉ khẽ đảo mắt, cầm điện thoại của Chu Minh, trực tiếp lấy tiền anh ta mà mua sữa.
Đã không được ghi nhận, thì tôi cũng chẳng việc gì phải tiếp tục làm “con ngốc hy sinh”.
Trong tài khoản WeChat của anh có hơn năm nghìn, tôi quét sạch.
Mà cũng chẳng nhiều nhặn gì, bởi mẹ chồng một mực đòi loại sữa đắt nhất, một hộp hơn năm trăm. Tôi mua sáu hộp đã hết ba ngàn. Phần còn lại chưa tới hai ngàn, tôi dùng mua bỉm – loại bà chỉ định, hơn hai trăm một gói.
Chưa kịp thở ra, số dư đã về không.
“Em làm gì với điện thoại tôi?”
Chu Minh bất ngờ quay lại, thấy tôi cầm máy, lập tức sầm mặt, giật lấy.
Tôi cười nhạt: “Sao, dùng điện thoại anh còn cần lý do? Có cần tôi viết báo cáo cho anh không?”
Anh ta tức đến nghiến răng, hầm hầm bỏ đi.
Không lâu sau, anh ta mang về hai suất cơm hộp, mặt mày u ám, “bốp” một tiếng ném lên bàn, rồi gằn giọng: