

Giới thiệu
Chồng tôi có một cô thư ký tư xinh đẹp, hôm đó cô ta phóng nhanh vượt đèn đỏ, tông chế//t bố chồng tôi.
Kết quả, tòa lại phán rằng bố chồng tôi cố tình “ăn vạ giao thông”.
Tôi sáu lần khởi kiện, sáu lần đều thua.
Đúng lúc cầm được chứng cứ mấu chốt để chuẩn bị lần kháng cáo thứ bảy, tôi lại phát hiện th//i th//ể của bố chồng đã bị đán/h cắ/p.
Tôi vừa định báo cảnh sát thì chồng tôi – Phó Kim Châu, một “luật sư vàng” nổi tiếng với danh xưng chính trực – tìm đến, ném cho tôi ba vạn tệ:
“Cô nên biết, tôi chưa từng thua bất kỳ vụ kiện nào. Dù cô có bao nhiêu chứng cứ, vụ này bố cô cũng đừng mơ thắng.
Tôi nói ông ta là ăn vạ, thì ông ta chỉ có thể là ăn vạ. Cô cứ kháng cáo hết lần này đến lần khác chẳng qua cũng chỉ vì muốn moi thêm chút tiền bồi thường thôi. Th//i th//ể của ông ta, tôi đã cho người bán vào chợ đen rồi, được tổng cộng ba vạn. Cũng coi như tận dụng triệt để cái mạng này.”
“Đừng làm phiền Giao Giao nữa. Người ta không bắt cô bồi thường phí sửa xe đã là nhân từ lắm rồi.”
Thì ra, tôi luôn thắc mắc vì sao Phó Kim Châu cứ một mực bênh vực kẻ gây ta//i nạ//n—hóa ra, anh ta vẫn tưởng người chế//t là bố ruột tôi.
Tôi đẩy xấp tiền về phía anh ta, khẽ nói:
“Tiền này anh nên giữ lại. Tôi không có tư cách nhận.”
Kết quả, tòa lại phán rằng bố chồng tôi cố tình “ăn vạ giao thông”.
Tôi sáu lần khởi kiện, sáu lần đều thua.
Đúng lúc cầm được chứng cứ mấu chốt để chuẩn bị lần kháng cáo thứ bảy, tôi lại phát hiện th//i th//ể của bố chồng đã bị đán/h cắ/p.
Tôi vừa định báo cảnh sát thì chồng tôi – Phó Kim Châu, một “luật sư vàng” nổi tiếng với danh xưng chính trực – tìm đến, ném cho tôi ba vạn tệ:
“Cô nên biết, tôi chưa từng thua bất kỳ vụ kiện nào. Dù cô có bao nhiêu chứng cứ, vụ này bố cô cũng đừng mơ thắng.
Tôi nói ông ta là ăn vạ, thì ông ta chỉ có thể là ăn vạ. Cô cứ kháng cáo hết lần này đến lần khác chẳng qua cũng chỉ vì muốn moi thêm chút tiền bồi thường thôi. Th//i th//ể của ông ta, tôi đã cho người bán vào chợ đen rồi, được tổng cộng ba vạn. Cũng coi như tận dụng triệt để cái mạng này.”
“Đừng làm phiền Giao Giao nữa. Người ta không bắt cô bồi thường phí sửa xe đã là nhân từ lắm rồi.”
Thì ra, tôi luôn thắc mắc vì sao Phó Kim Châu cứ một mực bênh vực kẻ gây ta//i nạ//n—hóa ra, anh ta vẫn tưởng người chế//t là bố ruột tôi.
Tôi đẩy xấp tiền về phía anh ta, khẽ nói:
“Tiền này anh nên giữ lại. Tôi không có tư cách nhận.”
Danh sách chương
4 chươngĐọc nhanh
Thông tin
Có thể bạn thích

Thần Nữ Cầu Hòa Ly
Zhihu
Thanh Xuân Không Trở Lại
Zhihu

Thanh Trừng Nhà Họ Trần
Zhihu
XUYÊN VỀ HIỆN ĐẠI, LỆ VƯƠNG PHÁT ĐIÊN
Zhihu
Xuyên Thành Đệ Nhất Mỹ Nhân
Zhihu
Thất Tịch Năm Ấy, Tôi Chọn Buông Tay
Zhihu

Đêm Nay Tôi Đến Cảng Thành
Tà Ác Cua Ca
Huyết Xăm Cầu Mệnh
Nhị Triệt Phách Sơn

Huyết Thống Không Cứu Được Lòng Người
花怒

Đoàn Viên Được Dự Liệu
Tinh Không Nhất Thanh Tiếu
Bình luận
Đăng nhập để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!