1
Từ khi Phó Ánh Hoài được sắc phong làm dưỡng tử của bệ hạ, Phó phủ xưa kia lạnh lẽo nay khách khứa nườm nượp, ai nấy đều đến chúc mừng.
Ta đến bái kiến, thậm chí còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa đã bị bà vú đưa tiễn.
Bà ta cài trâm vàng lấp lánh, đầy người châu ngọc, đôi mắt lộ vẻ kiêu căng:
“Nhị công tử dạo gần đây bận rộn chính sự, e là không có thời gian tiếp khách ngoài.”
Khách ngoài.
Ta cụp mắt, chậm rãi nghiền ngẫm hai chữ ấy.
Ta và hắn, thanh mai trúc mã, quen nhau đã mười năm.
Thế mà nay, lại thành khách ngoài.
Giờ đây, hắn đã cao quý vô song.
Những nhà từng khinh rẻ hắn là con cháu dòng tộc sa sút, giờ đều tranh nhau cầu thân.
Ngay cả ta, hắn cũng chẳng buồn để mắt tới.
May thay, ta cũng đã quen với cảnh này.
Ít ra vẫn còn đủ bình tĩnh để kìm nước mắt, không đến nỗi thất thố.
Ta rút từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm tinh xảo, đưa sang, nhẹ giọng nói:
“Phiền bà, chuyển lễ vật này đến tay nhị công tử giúp ta.”
Bà ta tiện tay nhận lấy, giọng điệu vẫn hờ hững:
“Lão thân chỉ hứa chuyển lời, còn nhận hay không, phải xem nhị công tử định đoạt.”
Ta khẽ gật đầu, xoay người rời đi.
Bên trong chiếc hộp là một miếng ngọc bội.
Là di vật lúc sinh thời của mẫu thân Phó Ánh Hoài từng trao cho ta.
Bà và mẫu thân ta vốn là khuê trung chi giao, từng cười đùa bảo rằng sẽ gả Phó Ánh Hoài cho ta.
Nay, tín vật đã trả lại.
Hôn ước năm xưa, cũng không còn giá trị gì nữa.
2
Ta một mình, bước trên con đường đá xanh dài hun hút, lặng lẽ trở về.
Không khỏi nhớ lại đêm đó.
Sau hoan lạc.
Đế vương Phó Tương Nguyên ngồi bên giường, ngón tay thon dài chậm rãi buộc thắt lưng, giọng nói mang theo vài phần lười biếng:
“Ngươi là nữ tử nhà ai?”
Ta nắm chặt tấm chăn, không dám ngẩng đầu:
“Giang Lăng, nhà họ Đỗ. Đỗ Hằng.”
Hắn trầm ngâm chốc lát:
“Con gái Đỗ thị lang?”
Phụ thân ta, Đỗ thị lang, xuất thân hàn môn, khổ đọc hơn mười năm mới đỗ tiến sĩ, làm đến chức Thị lang bộ Công.
Cô mẫu ta từng là Đỗ mỹ nhân của tiên đế, sủng hậu cung một thời.
Đỗ gia cũng từng có những ngày huy hoàng.
Về sau phụ mẫu lần lượt qua đời, cô mẫu thất sủng, tất cả dần tan biến như mây khói.
Hắn nhìn ta, ánh mắt ôn hòa, chẳng hỏi vì sao ta lại uống nhầm rượu ôn tình, cũng chẳng hỏi vì sao có thể vượt qua thị vệ vào đến nơi đó.
Chỉ hỏi:
“Ngươi từng có hôn ước chưa?”
Ba năm trước ta đã đến tuổi cập kê.
Ở kinh thành, thiếu nữ đến tuổi này đều đã đính thân hoặc xuất giá.
Ta mím môi cười khẽ, có đôi phần thẹn thùng:
“Chưa từng.”
Ta không hề cố tình che giấu.
Chỉ là chính miệng Phó Ánh Hoài từng nói:
“Chuyện đó chỉ là trò đùa của mẫu thân thôi, không tính được.”
Mấy năm gần đây, kế mẫu hắn cũng đã lo liệu xem mắt cho hắn.
Chuyện ấy, chưa từng giấu ai.
Nghe vậy, đế vương nhếch môi cười nhạt:
“Trẫm sẽ để Khâm Thiên Giám chọn ngày lành, ngươi về chờ sắc phong đi.”
Khi ấy, hắn đã khoác lên long bào, vạt áo thêu kim long uốn lượn giữa tầng mây.
Ta dõi mắt nhìn đường chỉ vàng lấp lánh, bất giác xuất thần.
Phó Tương Nguyên sai người đưa ta hồi phủ.
Ngồi trong xe ngựa, tim ta vẫn đập thình thịch, tay không ngừng run rẩy.
Ta đã đi một nước cờ hiểm.
Nếu lỡ tay, e rằng khó giữ được tính mạng.
Nhưng có vẻ như… ta đã đặt cược đúng.