5
Ta từ chối Phó Ánh Hoài.
Hắn hiểu rõ tính tình ta, nên chỉ thản nhiên nói:
“A Hằng, ngươi không còn lựa chọn nào tốt hơn đâu.”
Giờ hắn là dưỡng tử duy nhất của bệ hạ.
Nếu bệ hạ không thể có con, ngôi vị thái tử sớm muộn gì cũng thuộc về hắn.
Cả kinh thành, chẳng ai có tiền đồ rạng rỡ hơn hắn.
Nhưng hắn quên mất—
Vẫn còn một người, chí tôn vạn thặng, nắm quyền sinh sát.
Ta mệt mỏi, chỉ mím môi không đáp.
Người bên cạnh hắn khẽ nhắc:
“Điện hạ, giờ lành đã gần kề.”
Ngay cả việc cầu thân, hắn cũng chọn giờ hoàng đạo.
Phó Ánh Hoài siết chặt dây cương:
“Tốt.”
Hắn vừa định thúc ngựa rời khỏi Trường Hưng phường, thì thái giám truyền chỉ đã tới, từ xa đã cất giọng xướng:
“Truyền chỉ—!”
Phó Ánh Hoài lập tức xuống ngựa, đứng nép sang một bên hành lễ:
“Chẳng hay là phụ hoàng có triệu kiến?”
Tên thái giám dẫn đầu giơ ngọc bài, cười đáp:
“Thánh chỉ lần này là dành cho cô nương họ Đỗ.”
Phó Ánh Hoài ngẩng đầu, ánh mắt sững sờ nhìn về phía ta.
“Hả? Phụ hoàng quen biết Đỗ Hằng sao?”
Thái giám mỉm cười:
“Điện hạ nói đùa rồi. Đỗ cô nương đã từng được diện thánh, bệ hạ sao có thể quên?”
Phó Ánh Hoài định nói thêm điều gì.
Nhưng thái giám nhẹ nhàng nhắc:
“Hôm nay điện hạ cũng có chuyện hỉ, vẫn nên sớm khởi hành thì hơn.”
Hắn đành phải rời đi.
Khi lướt qua bên ta, hắn hạ giọng, nghiến răng hỏi:
“Ngươi đã cầu xin thánh chỉ gì?”
“Là ngươi nhờ Thái phi đứng ra thưa với phụ hoàng sao? Người vốn nhân từ, nếu ngươi cầm tín vật kia, nhất quyết muốn làm chính thất, người tất sẽ chấp thuận.”
Ta còn chưa kịp trả lời.
Hắn đã giận dữ bỏ đi, tay nắm dây cương nổi gân xanh.
Dường như… giận đến cực điểm.
Thái giám truyền chỉ bắt đầu tuyên đọc.
Lời lẽ rườm rà hoa mỹ, mỹ từ trăm lối.
Ta quỳ nghe thánh chỉ, đầu óc choáng váng, gần như chẳng nghe lọt lấy một chữ.
Mãi đến khi thái giám nở nụ cười:
“Chúc mừng Đỗ tiệp dư.”
Ta mới dần hồi thần.
Phó Tương Nguyên phong ta làm tiệp dư.
Ngài lâu nay không chọn phi, hậu cung trống vắng.
Được phong thẳng đến vị này, đã là cực kỳ ưu ái.
Ta gắng đứng dậy, khẽ mỉm cười, rút từ tay áo một thỏi vàng đưa cho thái giám:
“Đa tạ công công.”
6
Chiều hôm ấy, ta nhập cung.
Phó Tương Nguyên đặc cách cho ta ở tại Điện Bồng Lai, rất gần với tẩm điện của ngài.
Ta có chút hoảng loạn, cũng chưa quen việc có quá nhiều người hầu hạ.
Có lẽ vì thân thể không khỏe, suốt cả ngày ta mệt mỏi, đến lời cũng lười nói.
Đêm xuống, Phó Tương Nguyên đến thăm.
Thu về, trời se lạnh.
Ngài khoác áo choàng lông hồ, cổ áo lót da trắng, càng tôn thêm vẻ nho nhã tiêu sái.
Ánh đèn chập chờn, đêm đầu ấy ta chưa từng nhìn rõ.
Nay thấy rõ bóng hình cao gầy, thần sắc tuấn nhã, dù bệnh triền miên nhiều năm nhưng dung nhan vẫn như thiếu niên vừa đội mũ trưởng thành.
Ta còn chưa hành lễ xong, đã bị ngài đỡ lấy.
Cánh tay mạnh mẽ dìu ta đứng vững.
Ngài cúi mắt, giọng dịu dàng hỏi:
“Trong cung có điều gì khiến nàng không hài lòng?”
Ta lắc đầu:
“Không có, mọi thứ đều rất tốt.”
Ngài nhìn sắc mặt nhợt nhạt của ta, đưa tay đặt lên trán.
Lòng bàn tay lạnh buốt, ta vô thức nghiêng đầu áp sát vào đó.
Ngài cau mày:
“Tuyên Thái y.”
Thái y bắt mạch xong, liền quỳ xuống báo:
“Nương nương đã mang thai hơn một tháng, thân nhiệt hơi cao là điều bình thường.”
Ta khựng lại, sững sờ.
Phó Tương Nguyên từ nhỏ thân thể yếu ớt, nay đã hai mươi bảy mà vẫn chưa có con.
Ai nấy đều ngầm hiểu: