13
Sau khi bẩm báo với Phó Tương Nguyên, điện Bồng Lai được thay toàn bộ người canh gác.
Ngài làm theo lời ta, nghiêm trị vài kẻ khả nghi, lại điều thêm mấy y nữ về đây.
Từ việc ăn uống cho đến dùng thuốc, đều phải qua tay y nữ kiểm nghiệm.
Cuối cùng, ngài bảo ta:
“Sau này, nếu nàng muốn điều chuyển cung nhân nào, cứ tự quyết là được, không cần qua trẫm.”
Ta cúi đầu tạ ơn.
Đang định cáo lui thì ngài chợt hỏi:
“Phó Ánh Hoài và nàng… dường như quen nhau đã lâu?”
Ngón tay ta khẽ siết lại, cố giữ bình tĩnh quay người lại:
“Thần thiếp và hắn quả có quen biết.
Mẫu thân hắn, là bạn thânkkk với mẫu thân của thần thiếp.”
Phó Tương Nguyên mỉm cười:
“Thì ra là vậy.”
Ngài không hỏi thêm, chỉ bảo ta về nghỉ ngơi.
Tết Nguyên Đán sắp đến.
Phó Tương Nguyên ngày càng bận, hiếm khi vào hậu cung.
Ta đã mang thai ba tháng, thai trạng ổn định hơn, thường dạo quanh hậu cung, cũng từng đến vấn an Thái hậu và cô mẫu.
Thái hậu đang bận rộn chuẩn bị yến tất niên.
Bà bận đến mức hoa cả mắt, ta liền thuận thế đề xuất giúp đỡ.
Bà nhìn ta rất lâu, sau đó nở nụ cười:
“Cũng là người có hiếu tâm. Vậy thì bảng món ăn giao về điện Bồng Lai, để ngươi lo liệu.
Còn lại thì không cần phiền, ngươi đang mang thai, vẫn nên dưỡng sức.”
Nhờ vậy, ta nắm được một phần quyền lực, bắt đầu xây dựng người thân cận trong cung.
Cô mẫu ta thì rảnh rỗi vô cùng.
Hầu như ngày đêm đóng cửa không ra, chỉ lặng lẽ tụng kinh chép kệ.
Chỉ khi gặp ta, trong đôi mắt tĩnh lặng ấy mới có chút dao động.
Bà lo lắng hỏi:
“Chuyện giữa con và Phó Ánh Hoài, có giấu bệ hạ không?”
Ta đáp khẽ:
“Không.”
Ta không dám nói dối Phó Tương Nguyên, chỉ có thể lảng tránh không nhắc tới.
Ngài hình như cũng không hoàn toàn không hay.
Nhưng ngài không nổi giận.
Ta không hiểu nổi ngài, cũng không kỳ vọng có tình cảm sâu nặng gì hơn với ngài.
Hiện tại như thế… là đủ rồi.
Cô mẫu khẽ thở dài, lải nhải dặn dò ta đủ điều.
Dạy ta đừng đi vào con đường quanh co mà bà từng trải.
Ta đều ghi nhớ từng điều.
Nhưng trong lòng lại nảy sinh một chút ảo tưởng.
Tiên đế vô tình—
nhưng Phó Tương Nguyên… sẽ không như vậy.
14
Đêm tất niên, chuyện ta mang thai rốt cuộc cũng không thể giấu được nữa.
Cũng có thể nói—giờ đây chẳng cần phải giấu nữa.
Phó Tương Nguyên mở yến lớn đãi các trọng thần.
Phu nhân các quan cũng lần lượt đến dự.
Ta ngồi bên cạnh ngài, thấp hơn vài bậc.
Phó Ánh Hoài là hoàng tử, vị trí cũng ở hàng đầu.
Ta sợ sinh chuyện, chỉ cúi đầu dùng bữa, ăn phần món riêng được dâng lên.
Rượu qua ba tuần.
Một nữ quan dẫn theo mệnh phụ tiến đến, dâng rượu chúc mừng ta.
Người ấy hai tay nâng chén, cúi đầu hành lễ:
“Thần phụ họ Cố, kính chúc Tiệp Dư nương nương kim an, phúc thọ khang ninh, xin dâng chén này để tỏ lòng thành kính.”
Ta vừa định từ chối, Phó Tương Nguyên đã mở miệng, đuôi giọng còn vương ý cười:
“Đỗ tiệp dư đang mang thai, không tiện uống rượu.”
Một câu nói, như đá lớn ném vào hồ phẳng, khuấy lên trăm tầng sóng.
Mệnh phụ dâng rượu phản ứng rất nhanh, lập tức mỉm cười, cúi mình thi lễ thêm lần nữa:
“Kính chúc nương nương long phượng cát tường, sớm sinh quý tử.”
Chỉ trong chốc lát, tất cả mọi người đều buông chén, đặt đũa, đồng loạt đứng dậy cúi người chúc mừng.
Ta nhìn xuống bên dưới.
Phó Ánh Hoài đứng giữa đám người, lưng thẳng như bị đóng đinh, dường như sét đánh ngang tai.
Sắc mặt hắn tái nhợt, màu đỏ rượu còn đọng trên má cũng dần tan.
Vô số ánh mắt dồn đến—
có giễu cợt, có tò mò, có thương hại.
Hắn cố nhếch môi cười, như người mất hồn, thuận theo mọi người cúi đầu hành lễ:
“Kính chúc nương nương sớm sinh quý tử.”
Phó Tương Nguyên nâng tay, ý bảo mọi người ngồi xuống.