3
Nhưng sự thật là…
Bởi vì cả hai chúng tôi đều chẳng chịu nhường lời cho ai, hễ ba ngày lại cãi nhỏ một trận, năm ngày lại cãi lớn một trận.
Vừa tốt nghiệp là lập tức chia tay, mỗi người một ngả.
Đúng là nghiệt duyên!
“Tiểu Lâm, trợ lý Trì gọi em kìa.”
Dòng suy nghĩ của tôi bị kéo trở lại thực tại. Tôi đành cam chịu, cầm sổ ghi chép bước vào trong.
“Xin hỏi ông anh khó tính lại có chuyện gì nữa đây?”
“Tôi đói rồi, đặt cho tôi một phần cơm trưa đi.”
“Được, anh muốn ăn gì?”
“Ăn gì cũng được.”
“Đồ ăn Tứ Xuyên nhé?”
“Cay quá.”
“Trà điểm Quảng Đông?”
“Ngọt quá.”
“Cơm cuộn sushi kiểu Nhật?”
“Tôi muốn ăn đồ nóng.”
Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa.
“Trì Thiệu, rốt cuộc anh muốn thế nào hả? Cố ý hành hạ tôi đúng không!”
Giọng tôi hơi lớn, vừa dứt lời đã phát hiện mọi người xung quanh đều dừng tay, đồng loạt quay sang nhìn.
Trì Thiệu vẫn bình thản nhấp một ngụm cà phê, cười lạnh.
“Ít nhất chúng ta cũng từng ăn với nhau không dưới ba trăm bữa cơm. Em lại không biết tôi thích ăn gì sao?”
Tôi nghe thấy tiếng mọi người hít sâu một hơi đầy kinh ngạc.
Luận về việc tin đồn được sinh ra như thế nào – chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, chuyện giữa tôi và Trì Thiệu đã lan truyền khắp công ty.
Thậm chí còn bị thêu dệt thành vô số phiên bản câu chuyện tình yêu khác nhau.
Chỉ cần đi vệ sinh một lát thôi, tôi đã nghe được ba “dị bản” hoàn toàn khác nhau rồi.
Tôi thật sự mệt mỏi.
Thôi thì cứ để mặc mọi thứ hủy diệt đi.
Cái công việc này tôi đúng là một ngày cũng chẳng muốn làm nữa!
Cuối cùng lãnh đạo lại gọi tôi vào văn phòng nói chuyện.
“Lâm Lâm, giữa cháu và Trì Thiệu rốt cuộc là thế nào?”
“Chúng cháu từng quen nhau, sau đó chia tay rồi.”
“Thật vậy à?” lãnh đạo hỏi, hai mắt sáng rực, hưng phấn xoa tay.
“Cậu à, cháu xin cậu tỉnh táo lại giùm cái!”
Người lãnh đạo ấy chính là cậu ruột của tôi.
Chuyện này chỉ có vài người biết.
Sau khi mẹ tôi xem vô số bộ phim về quy tắc ngầm nơi công sở, bà đã kiên quyết nhét tôi vào làm trong công ty của cậu để “an toàn tuyệt đối”.
“Lâm Lâm à, chuyện này không hề nhỏ đâu. Cháu biết cậu phải tốn bao nhiêu tiền mới mời được Trì Thiệu về đây không?”
Cậu tôi giơ tay ra hiệu một con số.
“Mức ấy đấy. Lúc ký hợp đồng cậu đau lòng muốn chết, nhưng cậu ta đúng là nhân tài hiếm có.”
“Giờ thì nhân tài ấy chắc không giữ nổi rồi,” tôi lẩm bẩm, “dù sao anh ta cứ thấy cháu là lại muốn đá đểu vài câu. Lúc chia tay chúng cháu cũng chẳng vui vẻ gì.”
Ngày đó, mẹ của Trì Thiệu từng mời tôi đi uống trà.
Bà đã đem tôi ra chê bai từ đầu đến chân. Tôi không phục, cũng quay sang mắng Trì Thiệu một trận.
Sau đó vẫn chưa hả giận, lại đúng lúc tôi và anh ta cãi nhau dữ dội một lần nữa.
Cuối cùng, tôi chính là người chủ động đề nghị chia tay.
“Không đâu không đâu,” cậu tôi xua tay, “cậu là người từng trải rồi. Cãi nhau lúc chia tay càng dữ dội, chứng tỏ càng khó quên. Hai đứa chắc chắn vẫn còn tình cảm.”
Cậu vui vẻ đưa cho tôi một bản hợp đồng.
“Cậu ta ký hợp đồng hai năm với công ty. Cậu còn đang lo hai năm sau phải làm sao để giữ lại ‘miếng bánh thơm’ ấy, may mà có cháu.”
Nhìn nụ cười đầy gian xảo của cậu, tôi đột nhiên có linh cảm chẳng lành.
“Cậu định làm gì?”
“Còn gì nữa,” cậu đáp tỉnh bơ, “đương nhiên là giao nhiệm vụ cho cháu chinh phục lại Trì Thiệu rồi. Có cháu ở đây, biết đâu cậu ta sẽ không muốn rời đi nữa.”
Đáp lại cậu chỉ là cái trợn mắt của tôi.
“Lâm Lâm à, đến lúc cháu phải cống hiến cho công ty rồi. Cuối năm cậu cho cháu thưởng gấp đôi nhé?”
“Không được!” tôi lập tức từ chối, “cậu mà ép cháu, cháu Tết này sẽ cắt tóc trả thù cho xem!”
Tôi rời khỏi văn phòng, hoàn toàn phớt lờ tiếng kêu gào thảm thiết phía sau của cậu.
Chiều hôm đó, tôi cùng Trì Thiệu ra ngoài gặp người đồng nghiệp cũ tên Jack.
Jack vì làm rò rỉ tài liệu công ty nên bị sa thải, nhưng về phía pháp lý vẫn còn vài thủ tục cần xử lý.
Sau khi ký xong thỏa thuận bảo mật, Jack xoa xoa trán rồi bỗng nhìn tôi.
“Ơ, Tiểu Lâm dạo này trông xinh hẳn ra nhé. Hoàn toàn không giống bà mẹ đang nuôi con chút nào.”
Tay Trì Thiệu chợt khựng lại, ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp.
Jack thì chẳng hề nhận ra, vẫn tiếp tục nói:
“Tôi nhớ lần trước gặp, đứa bé nhà cô nói còn lắp bắp lắm, chỉ biết gọi mẹ thôi. Giờ chắc nói chuyện trôi chảy hơn nhiều rồi nhỉ?”
Tôi cười gượng hai tiếng.
“Ừ, trôi chảy hơn nhiều rồi.”
“Nuôi con đúng là không dễ, cô lại còn phải đi làm nữa.”
Tôi chỉ biết gật đầu hùa theo.
Chào tạm biệt Jack xong, cũng đã gần đến giờ tan làm.
Quay lại công ty lúc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Trì Thiệu nhìn đồng hồ đeo tay rồi đột nhiên lên tiếng:
“Thôi đi ăn luôn nhé. Em muốn ăn gì?”
Tôi liếc anh ta một cái.
“Ăn gì cũng được!”
Cho anh nếm thử cảm giác bị làm khó dễ mấy ngày qua.
Nhưng rõ ràng đạo hạnh của tôi vẫn chưa đủ thâm hậu.
Trì Thiệu lái xe đến trước một quán lẩu, tôi ngồi lì trên xe không chịu xuống.
“Thôi khỏi, tôi không muốn ăn. Ăn xong người ám toàn mùi lẩu.”
“Là em nói ăn gì cũng được mà. Không xuống thì tự ngồi một mình trong xe đi.”
Đồ chó!
Lúc nào cũng chỉ giỏi bắt nạt tôi!
Đúng giờ cơm nên quán lẩu đông nghịt.
Chúng tôi vất vả lắm mới tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Trì Thiệu nhìn ra ngoài đầy suy tư, còn tôi thì cúi đầu nghịch điện thoại.
“Con em bao nhiêu tuổi rồi?” anh ta bất chợt hỏi.
Tôi ngẩng đầu lên, ngẩn ra mấy giây rồi mới đáp:
“Gần hai tuổi rồi.”
“Ngày trước em từng nói trước hai mươi lăm tuổi sẽ không kết hôn cơ mà?”
Ánh mắt Trì Thiệu nhìn tôi chằm chằm như muốn khoét thủng cả người tôi.
“Vì sao đột nhiên lại lấy chồng?”
Ngày đó, khi tôi và anh ta còn quen nhau, có lần đi ngang qua một cửa hàng áo cưới. Tôi bị thu hút bởi bộ váy trong tủ kính.
Trì Thiệu từng rất nghiêm túc hỏi tôi muốn khi nào kết hôn, tôi trả lời là sau hai mươi lăm tuổi.
“Gặp được người thích hợp thì cưới thôi,” tôi đáp qua loa.
Diễn xuất quá hoàn hảo, đến mức chính tôi cũng muốn vỗ tay cho mình.
“Em thích người đó đến vậy sao?” Trì Thiệu hỏi, giọng đầy nghiêm túc.
“Thích đến mức phá vỡ nguyên tắc của mình? Người đó hợp với em đến vậy sao?”
Nghe cái giọng này mà xem, người không biết còn tưởng anh ta si tình với tôi lắm vậy.
“Thích chứ,” tôi đáp rất dứt khoát, “ít nhất anh ấy sẽ không hễ tôi nói một câu là lại phản bác một câu. Bình thường đều rất chiều chuộng tôi.”
Một câu nói khiến Trì Thiệu hoàn toàn cứng họng.
Xem ra chính anh ta cũng hiểu ngày trước chúng tôi chia tay là vì điều gì.
Suốt bữa lẩu, Trì Thiệu chỉ cúi đầu ăn, không nói thêm lời nào nữa.
Những bàn xung quanh thì rộn ràng vui vẻ, mọi người nói cười náo nhiệt, chỉ có chúng tôi là im lặng đến đáng thương.
Ăn xong, Trì Thiệu đưa tôi về nhà.
Xe dừng dưới lầu chung cư, anh ta ngẩng lên nhìn tòa nhà trước mặt.
“Em sống ở đây à?”
“Đúng.”
“Tôi nhớ trước kia em từng nói, mua nhà nhất định phải mua nơi cây xanh tốt, nhìn vào tâm trạng sẽ dễ chịu hơn.”
“Tôi còn từng nói sau này mình sẽ trở thành triệu phú cơ mà,” tôi bĩu môi đáp lại.
Tôi mở cửa bước xuống xe, đang định vẫy tay chào tạm biệt, thì phát hiện Trì Thiệu cũng xuống theo.