1
Tháng trước, lúc tôi đang tăng ca, mẹ gọi điện báo tin vui, giọng đầy hớn hở:
“Tiểu Vi! Hạo Hạo cuối cùng cũng chịu mở lòng rồi!”
“Lần này nó đã có bạn gái. Thuận lợi thì sang năm mẹ có cháu bế rồi.”
Không đợi tôi kịp phản ứng, bà đã lo lắng ngay:
“Nhưng mà con xem, lần đầu tiên người ta đến nhà, có phải mình nên chuẩn bị quà ra mắt không? Vòng vàng thì sao, hay phong bao 6.999 tệ? Bao nhiêu thì hợp lý hả?”
Với mọi chuyện liên quan đến em trai Lý Văn Hạo, bà lúc nào cũng nôn nóng muốn góp sức.
Nôn nóng lo chạy vạy tìm việc.
Nôn nóng giúp nó mua nhà lớn.
Nôn nóng giới thiệu đối tượng hẹn hò.
Nghĩ đến chuyện em tôi lần nào yêu đương cũng ầm ĩ, chưa quá ba tháng đã tan, nay lại định đưa bạn gái về nhà, tôi chỉ hời hợt nói vài câu:
“Mẹ, chuyện còn sớm mà, có gì chắc chắn đâu, mẹ vội gì chứ?”
Lời vừa dứt, bà đã khó chịu:
“Ý con là gì? Em con học vấn kém, công việc tệ thì không xứng có bạn gái à? Con mong nó cả đời độc thân, không ai thèm à?”
Ngực tôi như bị kim châm.
Nén mệt mỏi, tôi giải thích:
“Con chỉ thấy lần đầu mà đã tặng quà lớn thì hơi sớm. Dù sao, tiền bạc trong nhà đâu phải từ trên trời rơi xuống…”
“Được rồi.” Bà cắt ngang, “Mẹ chỉ hỏi ý kiến chứ đâu bắt con bỏ tiền. Con lại đang ngấm ngầm tính toán cái gì thế?”
Rồi bà tức giận dập máy, để mặc tôi ngẩn ngơ.
Chưa kịp thở ra, điện thoại đã dồn dập vang lên. Là tin nhắn thoại của em trai, Lý Văn Hạo:
“Chị! Chị biết rõ mẹ bị bệnh tim, vậy mà còn làm mẹ tức đến vậy! Chị không ủng hộ em quen bạn gái thì thôi, chẳng lẽ nói vài câu dễ nghe cũng khó à?”
“Chị, mẹ đâu có nói sai. Chị không phải là vô tâm, mà là vốn dĩ không có trái tim.”
Trong mắt họ, tôi mãi chỉ là kẻ chuyên làm cụt hứng vào thời điểm then chốt, keo kiệt giữ chặt túi tiền, và cản trở con đường hạnh phúc của họ.
2
Chưa đầy vài hôm sau khi mẹ than thở cuộc sống khó khăn, tôi thấy cập nhật mới trong vòng bạn bè của em trai.
Nó đang ở Maldives — nơi chưa từng ai trong nhà chúng tôi đặt chân đến.
Biển xanh trong vắt, cát trắng mịn màng.
Hạnh phúc rạng rỡ đến mức muốn tràn ra khỏi khung ảnh.
Nó và bạn gái mới ôm eo cười ngọt ngào trong căn bungalow sang trọng, phía sau là logo nổi bật của khu nghỉ dưỡng năm sao.
Trong nhà hàng cao cấp bày đầy tôm hùm, sashimi, hai người còn giơ tay làm dáng “yeah” trước ống kính.
Chú thích:
【Dẫn công chúa nhỏ của anh đi nghỉ ngơi, cuộc đời này thật đáng giá❤️】
Bảo sao còn phải nhờ ba mẹ trả nợ nhà. Hóa ra tháng lương này đã dùng để đi hưởng tuần trăng mật sớm, có khi vẫn chẳng đủ.
Chẳng lâu sau, nó lại khoe vài hộp thực phẩm chức năng:
【Bảo vệ trái tim ba mẹ, đắt mấy cũng xứng đáng.】
Tôi không dám nhấn “like”, sợ lại bị mượn cớ chê bai, rằng tôi là kẻ ích kỷ vô tình.
3
Nếu đã có thể nuông chiều con trai đi du lịch xa hoa, thì cuộc sống làm gì khổ sở đến mức ấy? Có lẽ chỉ là thói quen than nghèo kể khổ thôi.
Nhưng tôi không ngờ, vài ngày sau, mẹ lại bất ngờ xuất hiện ngay trước cửa nhà tôi, chẳng hề báo trước.
Tan làm về, cô Vương phụ trách thu gom rác kéo tôi sang một bên, lo lắng hỏi:
“Có chuyện gì với nhà cháu thế? Sáng nay mẹ cháu tay xách nách mang đến đây, hỏi cô nhặt rác kiếm được bao nhiêu tiền. Bà ấy còn bảo muốn làm thêm nghề này. Cô nhớ bà ấy là cán bộ hưu trí mà, sao lại vậy?”
Ba mẹ tôi quả thật đã nghỉ hưu nhiều năm, mỗi tháng cộng cả lương hưu cũng hơn mười ngàn, ngang ngửa lương tôi.
Dù khó khăn thế nào, cũng chẳng đến mức phải đi nhặt rác.
“Tiểu Vi, con mau hỏi lại đi. Đừng để gặp phải bọn chuyên lừa đảo người già.”
“Vâng, cảm ơn cô.”
Trong lòng tôi chợt dấy lên linh cảm chẳng lành. Lẽ nào bà mắc bệnh hiểm nghèo, phải chạy lên tỉnh tìm bác sĩ? Nếu tính cả chi phí điều trị dù có bảo hiểm chi trả, e rằng một vạn mấy một tháng cũng không đủ…
Nghĩ đến đây, tôi càng thấy sợ, vội vàng chạy về nhà.
Quả nhiên, bà đang ngồi ở cửa, bên cạnh là hai bao tải phồng căng. Trông bà vẫn khỏe mạnh, chỉ là gương mặt cố tình hiện vẻ tủi thân và lấy lòng.
Tôi khản giọng:
“Mẹ, chẳng phải mẹ biết mật mã cửa sao? Sao không vào trước?”
Bà kéo kéo áo, nói: