1.
Sau khi mua được căn hộ, tôi bắt đầu chuẩn bị dọn ra sống riêng.
Ba mẹ nhất quyết đòi đi theo xem cho bằng được. Biết khó tránh, tôi đành gật đầu đồng ý.
Vừa đến khu chung cư, ba đã cau có chê bai:
“Chỗ xa xôi thế này mà con cũng mua, cách nơi làm việc xa vậy, đi lại có tiện lợi gì đâu?”
Tôi mỉm cười:
“Không sao đâu ba, ngay trước cửa có xe đạp công cộng, con đạp ra ga tàu điện ngầm rồi đi làm là ổn.”
Ba nhăn mặt:
“Thế ngày nào cũng phải dậy thật sớm à? Không được, mau trả căn nhà này đi.”
Tôi vẫn cười, giọng nhẹ nhàng:
“Dậy sớm thì tốt mà, vừa sửa cái tật hay thức khuya, vừa rèn được thói quen ngủ sớm dậy sớm. Đạp xe còn giúp rèn luyện sức khỏe nữa, có gì mà không ổn đâu.”
Nghe tôi nói vậy, ba không tìm được lý lẽ để bắt bẻ, chỉ còn biết im lặng.
Mẹ lại lên tiếng:
“Ngủ sớm dậy sớm thì đúng là tốt, nhưng khu này xa trung tâm quá, mua bán cái gì cũng bất tiện. Con nhìn xung quanh đi, có thứ gì đâu.”
Tôi liếc qua dãy cửa hàng đông đúc ngay dưới chân tòa nhà, rồi nhìn về phía chợ đầu mối náo nhiệt không xa, trong lòng bỗng sáng tỏ.
Tôi mua được nhà, nhưng ba mẹ lại chẳng có vẻ gì là vui.
Từ nhỏ tôi đã hiểu, ba mẹ lúc nào cũng thương em trai hơn tôi.
Tôi và nó chỉ cách nhau hai tuổi, nó cao lớn khỏe mạnh hơn, nhưng tất cả việc nặng trong nhà đều trút lên vai tôi.
Nấu cơm, quét dọn, đổ rác, trèo nóc nhà, xuống hầm… việc gì tôi cũng phải làm, còn em trai thì chưa từng bị gọi.
Vào mùa vụ bận rộn, tối tôi thức khuya làm bài, sáng phải dậy sớm nấu cơm đem ra đồng cho ba mẹ.
Đến lúc về, mẹ lại mua đồ ăn vặt riêng cho em trai.
Lúc đó, nó vừa ngủ dậy, vừa ăn vừa ngồi quạt mát, còn tôi lại tiếp tục chui vào bếp.
Nhà có bốn gian: một gian ba mẹ ở, một gian bếp, một gian chứa đồ, gian cuối là phòng tôi với em.
Lên cấp hai, nó bảo cần riêng tư, không muốn ở cùng tôi.
Ba lập tức đuổi tôi ra phòng chứa đồ, ghép hai chiếc ghế và một tấm ván thành chiếc giường tạm bợ.
Phòng chứa đồ mùa hè thì nóng hầm hập, mùa đông gió lùa lạnh buốt. Căn bệnh viêm mũi của tôi cũng từ đó mà thành.
Ba mẹ vốn luôn trọng nam khinh nữ, nhưng lại sĩ diện.
Chị họ bên nhà bác cả làm giáo viên, ba mẹ cứ nằng nặc nhờ chị kèm học cho em trai.
Chị họ ghét kiểu phân biệt này, nên mỗi lần chị đến, tôi mới có cơ hội được ngồi phòng khách, bật quạt hoặc sưởi.
Nhưng hễ chị rời đi, tôi lại bị đuổi về phòng chứa đồ.
Tuổi thanh xuân của tôi cứ thế trôi qua.
Không biết bao đêm đông giá rét, tôi chỉ đắp cái chăn mỏng, run rẩy tự nhủ: “Sau này nhất định mình phải mua được một căn nhà riêng.”
May mắn thay, giờ tôi đã thực hiện được.
Dù nhà mới chưa sửa xong, tôi cũng quyết định dọn ra ngoài, vì bạn thân sống ngay cùng khu, tiện cho tôi ở nhờ trông coi tiến độ.
Khi ba mẹ biết tin tôi mua nhà, lúc đầu họ không tin, sau đó lại nằng nặc đòi đi xem.
Em trai tôi thì ngồi gác chân trên sofa, nhếch mép cười nhạo:
“Ba mẹ, nghe chị ấy chém gió chưa? Làm gì có chuyện mua nổi nhà, chắc chỉ đi thuê thôi.”
Tôi cười khẩy:
“Đúng là phế vật, nên nhìn đâu cũng thấy phế vật.”
Nó tức đỏ mặt, định bật dậy cãi nhau với tôi.
Tôi chẳng buồn đôi co, kéo vali đi thẳng.
Ba mẹ hoảng hốt chạy theo, khăng khăng đòi đến tận nơi xem nhà.
Tôi cũng chẳng ngại, liền đưa họ đi luôn.
Trên đường đi, mẹ tôi chần chừ hỏi:
“Con phát tài rồi à? Không phải mỗi tháng chỉ có năm nghìn thôi sao?”
Tôi phì cười. Từ trước đến nay, với gia đình, tôi đều nói mình chỉ kiếm được năm nghìn một tháng, để khỏi phải đưa tiền về, lấy cớ là chẳng đủ tiêu.
Thực tế, tôi cùng cô bạn thân – Tô Tình – kinh doanh quần áo online. Hai năm nay thương mại điện tử bùng nổ, chúng tôi vẫn hay đùa rằng mình như những con heo may mắn đứng đúng chiều gió, thế là được thổi bay lên.
Tô Tình sinh ra trong gia đình giàu có, làm ăn chủ yếu cho vui. Còn tôi thì lo toan hết thảy, từ tính toán đến đóng gói vận chuyển. Lợi nhuận chia đôi.
Hai năm nay, số tiền chúng tôi kiếm được cũng không ít.
Căn hộ chưa đầy ba triệu, thực ra chỉ tương đương thu nhập một năm của tôi.
Nghĩ vậy, tôi mỉm cười nhìn mẹ:
“Chỉ dựa vào lương thì sao mua nổi nhà, con đâu có nhiều tiền thế. May mà bạn con vừa giỏi vừa có tiền, làm ăn có lãi, nên cho con vay để mua căn hộ này, lại còn ép con về ở chung khu cho tiện.”
“Cả đời này chắc con cũng không trả nổi hết nợ cho nó đâu.”
Mắt mẹ lập tức sáng lên:
“Ồ, là cô bạn vẫn hay đi với con trước kia à? Nó giàu thế thì có thể cho nhà mình vay chút không? Dương Huy cũng đến tuổi lấy vợ rồi, cũng phải mua nhà chứ.”
Tôi lắc đầu:
“Không có cửa đâu mẹ. Bạn con tính toán rất rạch ròi, ghét nhất loại đàn ông lười nhác, không có chí tiến thủ. Mà em trai con thì… hừm.”
Tôi cố tình chậc lưỡi, lắc đầu với vẻ khinh khỉnh.
Em trai là bảo bối của ba mẹ, nghe vậy mẹ lập tức sa sầm mặt:
“Con bé này, đó là em ruột của con, sao lại hùa với người ngoài mà hạ thấp nó?”
Tôi chẳng thèm giấu, chỉ cười đáp:
“Thì con nói đúng sự thật thôi.”
Ba tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi, cau mày quát:
“Con ăn nói cái kiểu gì vậy? Dương Huy là con trai nhà họ Cao, sau này nhất định sẽ có tiền đồ. Nó còn trẻ, thời gian và cơ hội kiếm tiền mua nhà còn nhiều, sao phải đi vay mượn của ai?”
Nghe ông nói, tôi thật sự bật cười.
2.
Ba tôi thấy mất mặt, trừng mắt quát:
“Cười cái gì mà cười?”