Tôi xách đống đồ đạc sang nhà bạn thân Tô Tình.
Tối đó, mẹ gửi tin nhắn.
Bà kể chị họ mua cho bác gái cái ghế massage cao cấp, bà vốn hay đau lưng, thử ngồi thì thấy rất thoải mái.
Tôi hiểu ngay, hôm nay không xin được gì từ tôi, giờ lại muốn moi tiền.
Tôi cố tình nhắn lại:
“Đắt không mẹ? Bao nhiêu tiền thế?”
Mẹ tưởng tôi mắc câu, vội vàng trả lời:
“Cũng không đắt lắm, bác gái bảo bốn ngàn thôi.”
Tôi cười, nhanh tay nhắn lại:
“Đã nói không đắt thì để em trai mua cho mẹ đi. Con giờ mỗi tháng vừa nhận lương là phải trả nợ cho bạn thân, chắc chắn không còn dư bốn ngàn đâu.”
Mẹ tôi im lặng một hồi lâu, không trả lời nữa.
Tôi cũng lười quan tâm.
Dù sao giờ tôi không còn sống cùng họ, chuyện tiền nong, một xu tôi cũng sẽ không đưa.
Ba tháng thoáng cái trôi qua, nhà mới của tôi đã hoàn thiện xong phần sửa sang.
Giờ chỉ cần để thông gió rồi sắm sửa thêm nội thất, đồ điện là dọn vào ở được.
Hôm đó, nhân lúc cả nhà tụ tập bên nhà bác cả ăn cơm, ba tôi tìm cách kéo tôi ra chỗ vắng, hỏi tình hình trang trí đến đâu rồi.
Tôi thấy lạ, không ngờ ông cũng quan tâm đến tôi.
Từ bé đến lớn, ông vốn chẳng muốn tôi được yên ổn, ra ngoài cũng ngại nhắc đến tôi, sợ người ta biết con gái giỏi giang hơn con trai.
Tôi giữ thái độ đề phòng:
“Ba hỏi cái này làm gì?”
Ba tôi đắc ý:
“Đừng nói ba không giúp mày nhé, ba có ông bạn mở cửa hàng điện máy. Con đến đó mà mua đồ.”
Tôi nhếch môi:
“Con không đi.”
Ba gắt:
“Sao lại không đi? Dù sao con cũng phải mua, mua ở đâu chẳng thế.”
“Ba đã nói với người ta rồi, con mua nhà, cần sắm đồ, tất nhiên phải lấy bên đó.”
Đến đây thì tôi hiểu, ông chỉ lấy tôi ra làm cớ để khoe khoang.
Vậy thì tôi càng không muốn đến.
Ba tôi lại dặn:
“Đến đó đừng có mặc cả, chọn hàng đắt một chút, đừng để người ta nghĩ nhà mình nghèo kiết xác.”
Tôi cười nhạt:
“Ba đúng là nói thì dễ. Mua đắt, lại không được trả giá, vậy tiền đâu? Nếu ba sĩ diện thế thì ba bỏ tiền ra đi.
Mà thật ra, nhà mình nghèo thì nghèo, giấu làm gì.”
Ba tức đến mức run người:
“Con… con chỉ biết cãi lời!”
Tôi nhún vai, thản nhiên:
“Dù sao con cũng không đi.”
Ba tôi giận tím mặt:
“Mày dám không đi? Nếu mày không đi, tao từ mặt mày luôn!”
Ông nghĩ tôi sẽ sợ như hồi nhỏ, nhưng ông quên rằng tôi đã quá quen với kiểu dọa nạt này rồi, giờ chẳng còn cảm giác gì nữa.
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng:
“Được thôi.”
Ba tôi chết sững, sau đó nổi trận lôi đình, đập phá loạn xạ:
“Giỏi nhỉ, có tiền rồi coi thường bố! Đừng tưởng mua được cái nhà thì oai lắm, mày chẳng là cái thá gì đâu! So với em trai, mày còn kém xa. Nó ít ra còn biết ở nhà với bố mẹ, không như mày, kiếm được tí tiền đã tự mua nhà ra riêng hưởng thụ!”
Nghe vậy, tôi chỉ bật cười:
“Tùy ba nói sao cũng được, nhưng trong nhà này, con vẫn là người thành đạt nhất.”
Ba tôi bị nụ cười bình thản của tôi chọc tức, hệt như đấm vào bông.
Ông ghé sát, hạ giọng: