1
Chuyện bố mẹ tôi đi du lịch bị mẹ chồng biết được.
Bình thường thì chóng mặt, đau lưng, chẳng bao giờ đến nhà, vậy mà lần này bà nổi giận đùng đùng xông thẳng vào.
Thấy con gái tôi lo lắng nhìn, bà bắt đầu giáo huấn:
“Ôi chao, không phải tôi nói, nhưng chị thông gia này sao mà vô tâm thế. Con bé còn nhỏ, nó bám bà ngoại nhất đấy. Bà ngoại đi rồi, nó có ngủ ngon nổi không? Chẳng phải sẽ sốt lên à?”
Đứa con hiếu thảo Trương Thừa Tuấn vội vàng dỗ:
“Không sao đâu mẹ, con lớn rồi, con với Diên Diên có thể chăm được.”
Mẹ chồng trợn mắt:
“Sao được! Con bé ban đêm quấy khóc, con ngủ không ngon thì mai đi làm thế nào? Khổ con quá!”
Câu này vừa thốt ra, mặt Trương Thừa Tuấn có chút khó coi, lén liếc nhìn sắc mặt tôi:
“Đúng là mẹ vợ cũng vất vả, đi mấy hôm rồi về thôi.”
Mẹ chồng đảo mắt một vòng:
“Vất vả gì chứ! Ông bà già chăm cháu là vui nhất, cái tình cảm cách một đời con dâu con rể sao hiểu được. Bà ngoại đi rồi, tôi dám cá chắc chắn sẽ nhớ cháu.”
Trương Thừa Tuấn ngại ngùng ho khan một tiếng.
Tôi đặt đồ chơi xuống, thuận thế hỏi:
“Thế mẹ không thường đến, mẹ cũng nhớ cháu lắm sao?”
Mặt bà lập tức nở nụ cười tươi rói:
“Tất nhiên rồi, cháu gái ngoan là bảo bối của mẹ, là mạng sống của mẹ.”
Tôi bật cười, ôm con gái đặt vào lòng bà:
“Vậy thì hay quá, mẹ trông cháu đi, đêm ngủ với mẹ luôn, khỏi lo Trương Thừa Tuấn bị mất ngủ.”
Hai mẹ con bà sững người.
Tôi khoác áo lên:
“Không kịp nữa rồi, tối nay tôi tăng ca, không về đâu.”
Trương Thừa Tuấn vội vàng kéo tôi lại, không giả vờ nữa:
“Diên Diên, mẹ anh không được đâu, bà chưa từng chăm trẻ.”
Tôi cười:
“Vậy anh là chó nuôi lớn đấy à? Với lại mẹ anh vừa nói rồi, bà nhớ cháu, anh không nghe thấy sao? Đừng tước đi niềm vui chăm cháu của bà chứ?”
Nói xong, tôi quay người đi thẳng, mặc kệ tiếng gọi phía sau.
2
Ngồi trên xe, tôi mở camera giám sát trong nhà.
Đây là lúc thuê bảo mẫu tôi lén lắp, Trương Thừa Tuấn không hề biết.
Quả nhiên, mẹ chồng tức tối đi đi lại lại.
Con vịt đồ chơi lạch bạch chạy tới chân bà, bà liền hất mạnh sang một bên.
Đồ chơi lật úp, con gái tôi òa khóc nức nở.
Trương Thừa Tuấn vội vàng bế con lên dỗ.
Mẹ chồng liếc con bé một cái đầy khinh bỉ:
“Con gái, y như mẹ nó, yếu đuối phiền phức.”
Anh ta im lặng, dỗ mãi con bé mới nín, đặt xuống chuẩn bị đi nấu cơm, nhưng bị mẹ chồng kéo lại.
“Đừng đi, nói rõ chuyện này cái đã!”
“Cái bà thông gia kia định tiêu hết tiền dưỡng già để bắt con nuôi à?
Già rồi còn bay nhảy, còn đòi đi du lịch, mẹ đây sống cả đời cũng chưa từng đi du lịch!
Sao họ lại được đi cơ chứ!”
“Mẹ muốn thì cứ đi đi mẹ ạ.”
“Đi cái gì mà đi, mẹ có tiền đâu! Du lịch đắt đỏ lắm! Mẹ vắt kiệt sức nuôi các con, chỉ nghĩ cho các con, đâu như mẹ vợ con ích kỷ thế!”
Anh ta vẫn im lặng, bà sốt ruột, đẩy mạnh một cái:
“Con đi ngay, bảo họ ở nhà lo cho các con, du lịch cái nỗi gì!”
Anh ta xấu hổ:
“Mẹ, bố mẹ vợ con tiêu tiền của họ, con nói gì được?”
“Tiền của họ thì sao? Chẳng lẽ mang xuống mồ?
Họ chế//t rồi chẳng phải đều là tiền của Diên Diên? Tiền của Diên Diên chẳng phải là tiền của con?
Con nhìn bà già kia tiêu tiền của con mà không thấy xót à?
Mai mốt họ già yếu, bệnh tật thì lại thành gánh nặng cho con thôi!
Có tiền sao không giúp các con trả nợ nhà, nợ xe đi?
Con vất vả như vậy, mẹ nhìn mà đau lòng chế//t đi được.”
Trương Thừa Tuấn hít sâu:
“Nhà và xe đều do bên Diên Diên trả tiền đặt cọc, con…”
Chưa kịp nói hết, bà đã bùng nổ:
“Ý con là trách mẹ không đưa tiền à? Mẹ nuôi anh trai mày trắng trẻo khỏe mạnh cho nhà nó, nó tiêu tiền chẳng phải chuyện đương nhiên sao?”
“Mẹ đến nhà các con còn sợ làm phiền, sợ họ không vui. Mẹ bất lực, nuôi hai đứa con trai, áp lực quá lớn…”
Vừa nói bà vừa lau nước mắt.
Anh ta chịu không nổi, ôm chầm lấy mẹ.
Bà vừa khóc vừa dồn dập trách móc:
“Bố mẹ con đâu có giỏi như bố mẹ nó. Nghe nói bố vợ con làm kế toán, về hưu còn đi làm thêm kiếm khối tiền, sao không giúp mua nhà cho em con, để gánh nặng nhẹ đi, để cuộc sống các con đỡ khổ?
Ai ngờ họ lại ích kỷ như vậy, coi thường con, không xem con là người một nhà.
Chăm cháu giúp, chẳng qua là vì con gái họ!
Con gái họ đẻ với ai bà ta cũng giúp, có liên quan gì đến con đâu.
Chỉ có bố mẹ ruột mới thật lòng nghĩ cho con thôi!
Con trai, đừng có hồ đồ như thế nữa!”
Nhìn Trương Thừa Tuấn cúi đầu, chậm rãi gật gù, tôi tức đến run cả người.
Tắt camera, tôi lập tức gọi điện xin nghỉ.
Vỗ vai tài xế:
“Chú ơi, quay đầu về nhà giúp tôi!”
3
Trên đường về, tôi nghĩ rất nhiều.
Tôi và Trương Thừa Tuấn là tình yêu thời sinh viên.
Yêu đương trong trường dễ làm người ta mờ mắt, chỉ thấy ngọt ngào mà quên mất chuyện môn đăng hộ đối.
Đến lúc tính chuyện kết hôn mới phát hiện nhà chồng đầy rẫy vấn đề.
Không xe, không nhà, không sính lễ.
Tất cả tiền đều để dành cho em trai, con cả chẳng được gì.
Vì chuyện này chúng tôi từng cãi nhau đến mức suýt chia tay.
Đúng lúc ấy tôi phát hiện mình có thai.
Ngày nào tôi cũng giằng xé: giữ con lại để cưới, hay bỏ đi để dứt khoát chia tay?
Những ngày đó, tâm trạng tôi đè nén, tinh thần sa sút.
Bố mẹ xót con, khuyên tôi: b/ỏ tha//i vừa tạo nghiệp vừa hại sức khỏe.
Dù nhà chồng thế nào, thì bản thân Trương Thừa Tuấn cũng không tệ, đừng quá để bụng, có việc gì bố mẹ sẽ giúp.