6
Má//u nóng trong người tôi sôi trào, chẳng thèm để ý đến anh ta, lập tức gọi cho bố mẹ.
Giọng mẹ trầm hẳn, tâm trạng rơi xuống đáy:
“Diên Diên, nhà mình đang khó khăn sao con không nói? Chuyến này không đi nữa, mai mẹ về trông cháu cho.”
Tim tôi thắt lại, đau đến nghẹn.
Rõ ràng bố mẹ mong chuyến đi này biết bao, không thể nào tự dưng đổi ý.
Tôi hỏi nguyên nhân, mẹ cứ dặn đi dặn lại bảo đừng hỏi nữa.
Bên cạnh, Trương Thừa Tuấn lảng vảng qua lại, bộ dạng chột dạ.
Không cần đoán cũng biết là trò tốt của anh ta với mẹ anh ta.
Tôi dứt khoát hỏi thẳng:
“Có phải mẹ chồng nói gì với mẹ không? Mẹ không nói, con ra ngoài đối chất với bà ấy ngay!”
Vừa nói tôi vừa định xông ra ngoài.
Trương Thừa Tuấn ghì chặt kéo tôi lại, trong điện thoại mẹ cũng vội vàng can: đừng đi.
Bị kích đến mức ấy, bố mẹ cuối cùng nói thật.
Thì ra mẹ chồng đã gọi cho mẹ tôi, miệng năm miệng mười rằng:
“Ở tuổi này phải sống vì con cái.
Con cái còn nợ nhà, nợ xe, cuộc sống chật vật.
Làm ông bà mà chỉ biết hưởng thụ là ích kỷ, là không biết xấu hổ!”
Tôi siết chặt nắm tay vì tức. Mẹ lại nói:
“Mẹ nghe bảo hai đứa muốn đổi sang xe năng lượng mới?”
Tôi trừng Trương Thừa Tuấn.
Tôi chưa từng muốn đổi xe; người muốn mua xe điện là em trai anh ta.
“Mà nhà hiện tại đúng là hơi nhỏ.
Niu Niu lớn rồi cần phòng riêng, Thừa Tuấn cũng nên có phòng làm việc, sớm muộn cũng phải đổi sang căn ba phòng.
Mẹ tính rút một phần tiền gửi có kỳ hạn ra phụ các con, các con bán căn đang ở đi là vừa tầm.”
Nghe đến đây lòng tôi chua xót, nước mắt tràn khỏi mi.
Trương Thừa Tuấn ngơ ra, đưa tay định dỗ tôi, bị tôi hất phăng.
Tôi lườm anh ta một cái sắc lẹm, lau nước mắt rồi nói với mẹ:
“Không có chuyện khó khăn nào hết. Mẹ đừng dành dụm cho con nữa. Ở tuổi này, tiền của mẹ, mẹ thích tiêu thế nào thì tiêu, không ai có quyền can.
Chuyến đi này nhất định phải đi. Không qua công ty du lịch cũng được, con đưa bố mẹ đi tự túc.”
Cúp máy, tôi lập tức vào web đặt ba vé đi Hồng Kông!
7
Thấy tôi mở trang đặt vé, Trương Thừa Tuấn hiểu ngay ý.
Anh ta chộp lấy điện thoại của tôi:
“Em làm gì vậy, Diên Diên?”
Tôi bật dậy giành lại; anh ta giơ cao, tôi với không tới.
Tức điên, tôi kéo mạnh áo anh ta:
“Đưa đây, trả lại cho tôi!”
Anh ta cuống cuồng:
“Đừng làm ầm nữa. Em mà đi thì Niu Niu biết làm sao?”
Làm sao ư? Còn có bố nó, còn có ông bà nội kia mà.
Con là điểm yếu cũng là giáp trụ của tôi.
Muốn con có tương lai tốt, trước hết người mẹ này phải sống ra dáng.
Giành mấy lần không được, tôi bỏ luôn.
Trả tiền mặt cũng thế.
Tôi giật tung cửa phòng.
“Ối!”
Mẹ chồng đang dỏng tai nghe lén ở cửa nhào vào, ngã sõng soài.
Nhìn bà lúc này, tôi nghiến răng đến ngứa cả lợi.
Bà lồm cồm bò dậy, làm như không có gì:
“Sao thế? Vợ chồng cãi nhau à? Ôi dào, nhà hòa vạn sự hưng, làm cha mẹ rồi phải làm gương cho con chứ.”
Rồi bà bĩu môi:
“Không phải nói chứ, thế hệ các cô con một đúng là nhiều tật.