1
Lời vừa dứt, mặt dì đen đến mức có thể nhỏ ra mực. Vẻ mặt của ba mẹ tôi cũng cực kỳ… đặc sắc. Ngại dì còn ở đó nên cả hai cố nén cười. Ba tôi lén giơ ngón cái với tôi sau lưng dì.
Dì lấy lại bình tĩnh, mặt bỗng đỏ bừng, nghiến răng hét vào tôi:
“Tô Hiểu Đường! Con chán sống rồi à! Dám nguyền rủa dì!”
Giọng the thé của dì làm đứa bé trong lòng giật nẩy mình, rồi lập tức ré lên khóc.
Mắt dì trừng to, nhưng chỉ đành nín nhịn dỗ dành đứa trẻ trước.
Đợi nó yên, tôi mới chậm rãi mở miệng:
“Dì sợ mình ch//ết rồi thì không ai chăm đứa nhỏ à?”
“Dì yên tâm, tụi con tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”
“Chân dì vừa bước xuống mồ, con sẽ làm thủ tục đổi tên, ghi đứa nhỏ vào hộ khẩu dưới tên ba con, đảm bảo coi như con ruột.”
Nghe vậy, dì nhảy dựng khỏi sofa:
“Đấy là cháu ngoại của tôi! Đừng có mơ!”
Tôi nhướng mày: “Wow~ thì ra dì biết đó là cháu ngoại của dì cơ đấy, tôi còn tưởng dì quên rồi!”
“Câu này mà truyền ra ngoài, người ta lại tưởng tối nay dì tới gửi con thật.”
Ba tôi rốt cuộc nhịn không nổi, phì cười thành tiếng.
Mắt dì đỏ hoe, mấy nếp nhăn trên mặt như sâu thêm. Dì nhìn sang mẹ tôi, nghẹn một lúc mới gắng lấy lại giọng:
“Chị! Chị nhìn con gái chị sỉ nhục tôi như vậy đấy sao?”
Mẹ tôi nén cười, bất đắc dĩ nói:
“Nó còn trẻ, nông nổi, em đừng giận.”
“Nhưng đây là cháu ngoại của em, sao chị dám nhận trông chứ. Lỡ nó va vấp, hay ốm đau sổ mũi, thì chắc chắn con dâu em sẽ trách chị.”
Dì lại không coi trọng:
“Không đâu. Nó mà dám trách chị, người đầu tiên không chịu là em. Chị cứ yên tâm mà trông.”
“Giờ chị nghỉ hưu rồi được hưởng phúc, còn em vẫn phải bế cháu. Chị không biết đâu, trông đứa nhỏ này mệt hơn đi làm nhiều.”
Tôi đứng bên cười hì hì:
“Hóa ra dì biết trông con mệt hơn đi làm cơ à. Thế sao dì nỡ bắt mẹ tôi trông con để dì đi làm hưởng phúc?”
“Chẳng phải không ch//ết, cũng chẳng bệnh gì, chỉ là ‘đẻ thì đẻ, nuôi thì mặc kệ’ thôi đúng không?”
“Chẳng lẽ vì dì mặt dày mà mẹ tôi đương nhiên phải trông hộ?”
Mỗi câu tôi nói, mặt dì lại đen thêm một phần. Từng chữ như viên đạn, bắn trúng chỗ làm dì nổi điên.
Cuối cùng dì chịu không nổi, gào lên:
“Tô Hiểu Đường! Câm miệng cho dì!”
“Ba mẹ mày bình thường dạy mày như thế đấy à? Trong mắt mày còn biết tôn ti trưởng bối không?”
Tiếng quát to khiến kính cửa cũng rung lên mấy cái. Đứa nhỏ vừa dỗ ngủ xong lại khóc thét.
Con mèo tôi nuôi cũng bị dọa, chui tọt dưới gầm sofa.
Dì càng nghĩ càng tức, mặt đỏ gay, giơ tay muốn lao tới đánh tôi.
Ba tôi ngăn lại:
“Cô thử động vào con gái tôi xem!”
Một tiếng quát khiến dì hơi nguội đi, nhưng vẫn trừng tôi căm hận.
Nhìn bộ dạng gần phát điên của dì, tôi lạnh mặt, giọng băng băng:
“Lúc này còn lôi chuyện ‘trưởng bối’ ra làm gì? Dì có ra dáng trưởng bối chút nào không?”
“Cháu ngoại mình thì không trông, lại bắt mẹ tôi gánh thay — thế là có giáo dưỡng à?”
“Ông bà ngoại dạy dì như thế sao?”
“Muốn tôi coi dì là trưởng bối thì cũng xem mình có xứng không!”
Mẹ tôi có ba anh chị em. Mẹ là chị cả nhưng lại kết hôn muộn nhất.
Trước khi dì cưới, mẹ luôn đi làm xa, gom tiền để cậu cả cưới vợ. Tới khi dì kết hôn, ông bà ngoại mới nhớ ra phải lo hôn sự cho mẹ tôi.
Cậu cả là con trai, dì là út. Tiền ông bà dồn cho cậu, thương yêu dành hết cho dì.
Chỉ riêng mẹ tôi, bao năm chỉ nhận phần thiệt.
2
Dì từ nhỏ đã hống hách, được đằng chân lân đằng đầu, cãi cùn thành có lý.
Dượng không chịu nổi tính khí ấy, ly hôn không thành thì bỏ nhà đi, từ đó biệt tăm.
Bao năm qua dì cũng không tái giá. Nói là một mình nuôi con khôn lớn, nhưng anh họ Lý Thiên Tứ là do mẹ tôi một tay trông nom.
Hầu như anh ấy lớn lên ở nhà tôi.
Đến khi Lý Thiên Tứ đi làm, dì mới đột nhiên nhớ đến “tình mẫu tử sâu nặng”, đòi anh về.
Nể mặt mẹ tôi, hồi nhỏ tôi cũng nhiều lần nhường nhịn dì và Lý Thiên Tứ.
Không ngờ càng nhịn dì càng lấn tới.
Bị tôi vặn lại đến đỏ mặt tía tai, dì trừng tôi nảy lửa.
Tôi mở cửa, mời dì ra về.
Thấy vậy, dì lại ngồi phịch xuống sofa:
“Hôm nay tôi không đi đâu. Trừ khi anh chị đồng ý trông cháu cho tôi.”
“Anh chị là người thân nhất của tôi, lại đành lòng nhìn tôi trông cháu đến ch//ết sao?”
“Được, tất cả đều ép tôi đúng không, ai cũng muốn tôi ch//ết phải không, vậy tôi ch//ết luôn cho rồi!”
Vừa nói vừa tự tát mình.
Bộ dạng điên cuồng làm mẹ tôi sợ hết hồn, vội lao tới ngăn:
“Em nói gì thế? Em là em ruột chị, sao chị nỡ ép em!”
Dì chụp lấy tay mẹ tôi, khóc như xé gan xé ruột: