Ba tôi xông lên một bước, hất dì ngã khuỵu:
“Nể mặt chị cả của cô, hôm nay tôi không động tay.”
“Còn dám chửi con tôi thêm một câu nữa thì thử xem?”
Ba tôi vốn người cao to, đứng chắn như bức tường.
Dì tóc tai bù xù nằm rạp dưới đất, nhìn ba tôi đầy sợ hãi.
“Các người… các người ức hiếp tôi.”
“Con dâu ức hiếp tôi, con trai không nghe lời, chị ruột dung túng con đánh tôi.”
“Tôi sống thế này còn ý nghĩa gì nữa, chi bằng ch//ết quách đi cho xong.”
Mẹ tôi mở cửa, lạnh lùng nói:
“Muốn ch//ết thì ra ngoài mà ch//ết, đừng ch//ết trong nhà tôi.”
Dì sững sờ, nhìn mẹ tôi không tin nổi.
Muốn bùng nổ, lại sợ tôi và ba tôi.
Nước mắt rơm rớm mãi cũng không khóc thành tiếng.
Cãi không lại tôi, lại sợ ba tôi, dì dứt khoát liều luôn, bật dậy lao ra cửa:
“Tôi mặc kệ, hôm nay đứa trẻ này các người PHẢI trông.”
“Hoặc vứt nó đi, hoặc tôi ch//ết cho các người xem.”
“Dù sao tôi cũng không trông nó thêm ngày nào nữa.”
Nói xong, dì lao vèo ra ngoài như một tia chớp.
Thân thủ nhanh nhẹn đến tôi còn thấy thẹn.
Trời đã tối, chúng tôi đành tạm bế bé vào lo liệu.
Vất vả cả đêm, sáng hôm sau ba mẹ tôi mặt mày tái nhợt,
nói năng yếu ớt.
Mẹ tôi vốn còn hơi mềm lòng, giờ nhất quyết không chịu trông trẻ nữa.
Điện thoại của dì dĩ nhiên không liên lạc được.
Mẹ bèn gọi cho anh họ.
Nhưng đầu dây bên kia, giọng anh đầy khó chịu:
“Không phải nhờ trông giúp mấy hôm thôi à? Sao nhiều chuyện thế?”
“Con không phải đi làm chắc? Còn dì đã nghỉ hưu rồi, thời gian rảnh thì rảnh chứ để làm gì?”
“Mẹ con ngày nào cũng bế cháu đã đủ mệt, không thể để mẹ nghỉ mấy hôm à?”
Cái giọng lý lẽ rành rành ấy khiến cả ba mẹ con tôi tức đến bật cười.
Cuối cùng còn chưa kịp để mẹ tôi từ chối, anh họ đã vin cớ phải đi làm rồi cúp máy.
Tôi không nói không rằng, bế đứa nhỏ ra khỏi nhà, mượn luôn chiếc loa phóng thanh của sạp trái cây trước cổng khu, bắt taxi thẳng tới công ty của anh họ.
4
Tôi không vào trong, chỉ đứng ngay cửa công ty giữa dòng người nườm nượp. Bật loa lên, cho toàn dân “ăn dưa”:
“Lý Thiên Tứ của công ty Thiên Hành đúng là hiếu thảo lắm, thương mẹ ruột đến mức không cần con ruột luôn.”
“Vì xót mẹ ruột vất vả trông cháu nên muốn mang đứa nhỏ cho nhà tôi nuôi hộ.”
“Sợ mẹ ruột tốn tiền, nhất quyết bắt nhà tôi bỏ tiền thuê bảo mẫu cho nhà anh ta.”
“Ông bà xưa nói rồi: mẹ con là chân ái, con cái chỉ là… ngoài ý muốn.”
“Chúng tôi đây họ hàng ruột rà, bỏ tiền bỏ sức chỉ để hoàn thành tấm lòng hiếu thảo của anh ta.”
“Chỉ mong anh ta thỉnh thoảng ghé thăm đứa nhỏ, khỏi để lạnh nhạt tình phụ tử.”
Giờ cao điểm, sảnh lớn người qua kẻ lại. Ai nấy dừng chân hóng chuyện. Tôi thu âm mấy câu vừa rồi, bật lặp lại liên tục.
Chẳng bao lâu, Lý Thiên Tứ quả nhiên hớt hải chạy ra. Thấy cảnh trước mắt, mắt anh ta trợn to như chuông đồng:
“Tô Hiểu Đường! Muốn ch//ết à, tắt ngay cái loa cho tôi!”
“Làm ra chuyện mất mặt như thế, cô định hại ch//ết tôi à?”
“Còn đánh mẹ tôi thành ra như vậy, tôi còn chưa tìm cô tính sổ, cô lại tự vác mặt đến?”
Anh ta định giật loa, tôi lách người né:
“Sao lại gọi là hại? Tôi sợ anh quên mình còn có một đứa con thôi.”