1
Ngày thứ bảy sau khi sinh, vết m//ổ của tôi vừa mới đỡ, có thể lết xuống giường đi vài bước.
Trong lúc đang ăn cơm, mẹ chồng bỗng quay sang nói với chồng tôi:
“Con trai, mẹ dọn sẵn giường phòng phía bắc rồi, tối nay con sang đó ngủ nhé.”
Chồng tôi, Trần Đông, nghe xong gật đầu cái rụp, không phản đối lấy một câu:
“Vâng ạ, con biết rồi.”
Tôi sửng sốt, đũa trên tay cũng ngừng giữa không trung:
“Gì cơ? Anh định ngủ ở đâu đấy?”
Chồng tôi còn chưa kịp trả lời, mẹ chồng đã tươi cười giải thích:
“Đông Tử sắp đi làm lại rồi, nếu ban đêm bị con quấy khó ngủ thì sáng dậy làm sao có tinh thần đi làm.”
“Giờ con cũng đi lại được rồi, con bé thì ngoan, còn nhỏ như vậy chủ yếu là ăn rồi ngủ, chẳng có việc gì đâu, con tự chăm được mà. Hai đứa ngủ riêng cho tiện.”
“Yến à, mẹ nói thế cũng là nghĩ cho con đấy. Con bé ngủ rồi thì con cũng tranh thủ ngủ, đừng có cắm mặt vào điện thoại suốt ngày.”
Chồng tôi nghe xong, chỉ biết gật gù đồng tình, mặt đầy vẻ “mẹ nói đúng quá còn gì”.
Mà tôi thì suýt bật cười vì tức.
Tôi mới sinh được bảy ngày, vết m//ổ vẫn đau nhức, thế mà họ định để tôi một mình trông con ban đêm?
Lương tâm của họ bị chó tha rồi à?
2
Tôi đặt đũa xuống, lạnh giọng:
“Không được. Tôi không thể chăm con một mình.”
“Con bé cứ hai tiếng lại dậy bú một lần, hai người muốn để một sản phụ mới chỉ vừa đứng dậy nổi pha sữa ban đêm cho nó à? Nhà các người cũng lạ thật!”
Tôi vừa sinh m//ổ xong, khí huyết chưa phục hồi, không đủ sữa nên con tôi phải bú sữa công thức.
Mà những ai từng làm mẹ đều biết, trẻ sơ sinh bú rất nhiều cữ, cứ hai ba tiếng lại đòi ăn.
Nếu tôi phải tự trông, thì tức là một đêm tôi phải dậy ba bốn lần để pha sữa.
Bắt một bà đẻ trong tháng dậy ba bốn lần ban đêm, người bình thường làm được chuyện này chắc?
Thế tôi còn sống nổi nữa không?
Bảo sao người ta nói, sinh con rồi mới biết mình lấy phải người hay súc vật.
Lúc đó tôi đúng là mù mắt mới gả vào cái nhà này!
Tôi vừa dứt lời, chồng vẫn cắm mặt gắp thức ăn, câm như hến.
Mẹ chồng chớp chớp mắt, lên tiếng:
“Nhưng mà Đông Tử nó đâu có biết chăm con, ngủ với con cũng chẳng giúp được gì. Với lại, ban ngày nó còn phải đi làm vất vả…”
Tôi cắt ngang luôn:
“Không biết thì học. Ai sinh ra đã biết đâu?”
Mẹ chồng có vẻ bắt đầu khó chịu:
“Để sau này học cũng được mà…”
Tôi cười nhạt:
“Sau này á? Ly hôn xong rồi học à?”
Câu đó khiến bà ta nghẹn họng. Một lúc sau mới nói tiếp:
“Trẻ sơ sinh ban ngày ban đêm đều ngủ, ăn xong lại ngủ, có gì đâu mà không trông được? Phụ nữ thời nay đúng là yếu đuối. Như hồi xưa tôi đẻ Đông Tử…”
Tôi phẩy tay, không buồn nghe tiếp:
“Thôi thôi, đừng nhắc ‘hồi xưa’ nữa. Hồi xưa các người còn ăn vỏ cây kia kìa, sao giờ không ăn đi?”
“Tôi chỉ mới sinh con thôi chứ có phải goá chồng đâu! Đừng có ỷ đông người mà ăn hiếp tôi!”
Tôi vừa nói xong, chồng tôi cuối cùng cũng chịu lên tiếng, mặt đầy bực dọc:
“Trương Yến, em nói chuyện với mẹ kiểu gì thế? Mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho mình thôi!”
Hay thật đấy, lúc mẹ anh mắng tôi thì anh giả câm, đến khi tôi nói lại thì tai anh tự dưng thính trở lại.
Vì tốt cho tôi á?
Anh còn mặt mũi nói câu đó, tôi nghe mà thấy nhục thay!
3
Tôi và chồng – Trần Đông – kết hôn được năm sáu năm rồi.
Chúng tôi quen nhau qua mai mối.
Ở một huyện nhỏ, anh làm công chức, tôi làm giáo viên, cũng coi như môn đăng hộ đối.
Ban đầu chúng tôi chưa vội sinh con, là mẹ chồng cứ giục mãi, vỗ ngực cam đoan:
“Cứ sinh đi, sinh xong không phải lo gì cả, mẹ với bác trai sẽ chăm cho!”
Bố chồng mất sớm, mẹ chồng tái hôn, coi ông chồng sau như vàng như ngọc, suốt ngày canh như giữ của.
Tôi lúc đó còn trẻ, khờ dại tin là thật, nghĩ thôi thì cũng đến lúc sinh con rồi, mà có người chăm thì cũng được.
Ai ngờ tôi ngây thơ quá, người ta chỉ nói miệng cho sướng thôi, ai tin là thua.
Nhà người ta có con dâu bầu bí thì hỗ trợ cả tiền lẫn công sức.
Còn nhà chồng tôi thì chẳng những không hỗ trợ tiền, ngay cả công sức cũng không có nốt.
Tôi bầu sáu tháng, độ//ng tha//i, bác sĩ yêu cầu phải nằm im một chỗ để dưỡng.
Đúng lúc đó là mùa phòng cháy rừng ở huyện, chồng tôi phải lên núi trực suốt.
Mà lên đó cũng chẳng làm gì, chỉ ngồi chơi điện thoại, nhưng không được về nhà – mỗi lần đi là cả ngày.
Tức là tôi không trông cậy gì vào chồng được.
Tôi đành gọi cho mẹ chồng, nhờ bà đến sớm chăm giúp.
Mẹ chồng trả lời:
“Không được đâu, bác trai con ở nhà một mình không biết nấu cơm, mẹ không yên tâm.”
Tôi suýt tức cười, ông ấy là người trưởng thành, tay chân lành lặn, sao lại không biết nấu cơm?
Tôi nói vậy thì cho ông ấy đi cùng luôn, bên này con dâu độ//ng th/ai, không còn cách nào nữa.
Bà lại nói không được, vì đang tới vụ bọc táo, bận không rời đi được, bảo chúng tôi cố gắng tự xoay sở.
Khoảnh khắc đó, nằm trên giường dưỡng thai, lòng tôi lạnh buốt.
Tự xoay sở thế nào chứ?
Tôi nhắc lại lời hứa của bà trước kia, bà liền gào lên:
“Tôi nói thì là thánh chỉ chắc? Tôi bảo tôi là Tần Thuỷ Hoàng, cô cũng tin à?”
“Giới trẻ tụi cô đừng có đem đạo đức ra ép chúng tôi. Tôi nói cho biết, ông bà chăm cháu là cái tình chứ không phải nghĩa vụ!”
Tần Thuỷ Hoàng cái đầu bà chứ!
Lúc ấy tôi tức đến mức suýt muốn bỏ luôn cái thai.
Cuối cùng, chẳng còn cách nào, tôi phải thuê một bà lão trong khu chung cư mỗi ngày tới nấu cơm cho tôi ăn.
Sau này, lúc gần đến ngày sinh, mẹ chồng cuối cùng cũng chịu đến.