1
Tôi lấy chồng xa, năm nay là năm đầu tiên tôi ăn Đoan Ngọ ở nhà chồng.
Sáng sớm, mẹ chồng gõ cửa phòng tôi:
“Dậy đi chuẩn bị chút, lát nữa đi biếu quà nhà cậu lớn.”
Tôi vốn không muốn đi, nhưng chồng lại nói:
“Nhất định phải tới nhà cậu lớn chúc Đoan Ngọ. Ở đây, cậu là người được tôn trọng nhất. Không đi là bị mắng đấy.”
“Nhất là em năm nay mới về làm dâu. Cậu tính khí không tốt, em đừng chọc giận ông ấy.”
Không còn cách nào, tôi vẫn dậy sớm theo mẹ chồng xách theo bao nhiêu quà cáp ra khỏi nhà.
Nhưng vừa lên xe, chồng bỗng nhìn điện thoại rồi cau mày:
“Vợ ơi, em đừng đi nữa. Con trai lớn của cậu bị sốt cao, nhỡ lây em thì sao? Em còn đang mang bầu, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.”
Tôi lập tức xuống xe. Mẹ chồng thì tỏ rõ không vừa lòng:
“Làm gì có chuyện con dâu mới mà không đến biếu quà cậu chồng. Mẹ thấy con chẳng biết điều gì hết, lát nữa cậu mà nổi cáu thì đừng trách.”
Chồng lại dỗ:
“Không sao đâu mẹ, để con nói với cậu. Tô Tô đang mang thai, lỡ lây bệnh thì mệt lắm.”
Thế là tôi ở nhà một mình.
Đến tối, Vương Quốc Khánh bỗng mặt đỏ gay, người nồng nặc mùi rư//ợu xông thẳng vào nhà tôi, không nói một lời liền vung tay tát tôi một cái.
Tôi ôm gò má nóng rát, sững người hỏi:
“Ông phát điên gì vậy? Tự nhiên đánh tôi làm gì?”
Ông ta còn giơ tay định tát thêm cái nữa:
“Đồ đàn bà mất nết! Đoan Ngọ mà dám không đem quà đến nhà tao? Mày coi tao là không khí chắc?”
“Mày không có chút tôn trọng nào với bề trên à? Chả trách từ khi cái thứ đàn bà nơi khác như mày bước vào cửa, em tao già đi cả chục tuổi.”
“Nó ngày nào cũng khóc, mắt sắp mù đến nơi. Nói! Mày bắ//t n/ạt nó đúng không? Dựa vào cái gì mà bắ/t n//ạt nó?”
Tôi né được cái tát thứ hai, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi đã bắ/t n/ạt mẹ chồng lúc nào?
Tôi đã vô lễ với họ khi nào?
Tôi nhớ chồng từng nói cậu lớn nóng tính. Giờ ông ta lại đang say, tôi không muốn gây xung đột nên cố giải thích:
“Cậu, con không hề vô lễ. Sáng nay con chuẩn bị đi rồi, nhưng anh Trương Viễn nói cháu cậu sốt cao, sợ con bị lây, nên mới bảo con ở nhà. Con thật sự—”
Chưa nói xong, ông đã quát cắt ngang:
“Câm miệng! Cháu tao bị sốt thì liên quan gì đến việc mày đi biếu quà? Tao thấy mày đúng là xem thường tao, không thèm tới nhà tao!”
“Đồ không biết trời cao đất dày! Mày nhìn cho rõ, tao là cậu ruột của Trương Viễn. Ngay cả bố nó khi còn sống còn phải quỳ trước mặt tao. Mày là cái thá gì mà dám lên mặt trước tao?”
2
Ông ta nồng nặc mùi rư//ợu, tôi không muốn dây dưa thêm.
Tôi đang ma//ng th//ai sáu tháng, tôi phải bảo vệ con mình.
Tôi quay sang cầu xin mẹ chồng:
“Mẹ, mẹ nói giúp con đi. Là Trương Viễn không cho con đến.”
Tôi nghĩ dù bà không bênh tôi, ít nhất bà sẽ nói sự thật. Nhưng không ngờ bà lại đỏ hoe mắt, nước mắt rơi lã chã.
“Anh à, là do em không phải. Em góa chồng rồi chẳng còn ai chống lưng. Con dâu xem thường em cũng là chuyện bình thường.”
“Chỉ trách em, khiến nhà mẹ đẻ mất mặt, khiến con dâu cũng coi thường cả bên mẹ đẻ...”
Càng nói bà càng khóc, khóc thảm thiết.
Tôi hoàn toàn choáng váng:
“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Khi nào con coi thường mẹ, khi nào con bắ/t n/ạt mẹ?”
Tôi còn chưa kịp nói hết câu, Vương Quốc Khánh đã cầm nguyên cái tách trà ném thẳng vào tôi.
“Láo thật rồi! Đồ đàn bà từ nơi khác đến mà dám bắt nạt em gái tao? Hôm nay tao phải dạy dỗ mày mới được!”
Ông ta lao đến túm tóc tôi, tôi đang ma//ng th//ai nên không kịp phản ứng, bị ông kéo lê đến trước mặt mẹ chồng.
“Quỳ xuống! Quỳ trước mặt mẹ chồng mày, dập đầu xin lỗi. Hứa từ nay phải đối xử với bà ấy tốt hơn cả mẹ ruột!”
Tôi không quỳ.
Cả đời tôi chưa từng quỳ trước bất kỳ ai còn sống.
Tôi trừng mắt nhìn họ: