Trần Linh ôm lấy nửa khuôn mặt sưng đỏ, hơi thở gấp gáp:“Hèn chi dám đến đây làm càn, thì ra là loại biết võ!”“Dám đánh người trong địa bàn của tôi à? Hôm nay, tôi sẽ cho cô ngồi tù rục xương!”
Cô ta quay sang quát gã bảo vệ:“Gọi cảnh sát! Nói là có người gây rối y tế, hành hung bác sĩ, còn phá hỏng thiết bị đắt tiền của phòng khám!”
Rồi lại ra lệnh cho một y tá khác:“Khóa hết cửa lại, hôm nay không cho họ rời khỏi đây nửa bước!”
Một vài bệnh nhân chờ khám bắt đầu lo lắng, có người nhỏ giọng khuyên tôi:“Cô gái, cô không đấu lại họ đâu. Xin lỗi đi, bồi thường chút tiền cho qua chuyện, đừng làm to ra.”
Trần Linh cười khẩy, giọng sắc như dao:“Muộn rồi. Lúc nãy nếu cô chịu quỳ xuống xin, tôi còn có thể tha. Giờ thì không!”
“Cô ta đã cấu thành tội cố ý gây thương tích và gây rối trật tự công cộng. Theo quy định của chúng tôi, phải bồi thường gấp trăm lần thiệt hại!”
“Đánh tôi, làm hỏng đồ, dọa cả bệnh nhân, khiến phòng khám phải dừng hoạt động — không có một tỷ, đừng hòng bước chân ra khỏi đây!”
Vừa dứt lời, hai gã bảo vệ to con lập tức tiến lên, kẹp chặt hai bên cánh tay tôi.Trần Linh lạnh giọng ra lệnh:“Trói con điên này lại, buộc lên ghế điều trị cho tôi!”
Đám người liền xông tới. Tôi vừa định giãy thoát thì Trần Linh đã nhanh hơn — cô ta vòng ra sau, túm lấy tóc mẹ tôi, giật mạnh khiến mẹ ngã nhào khỏi xe lăn.
Cô ta rút điện thoại, bật đèn pin, rọi thẳng luồng sáng chói vào mắt mẹ tôi, giọng độc địa:“Đồ già khọm! Nhìn kỹ đi! Chỉ cần mày dám nhúc nhích, tao sẽ cho đôi mắt này mù vĩnh viễn!”
Mẹ tôi bị cao huyết áp và bệnh tim nặng. Bị giật ngã và dọa nạt như thế, bà thở dốc dữ dội, sắc mặt tím tái.
Tôi hoảng loạn, vừa quay đầu nhìn mẹ, một gã bảo vệ đã nhân cơ hội, chém mạnh một nhát tay vào cổ tôi.
Trước mắt tôi tối sầm. Toàn thân bỗng mềm nhũn, sức lực tan biến.
Bọn chúng nhanh chóng ấn tôi xuống ghế nha khoa, lấy dây cố định trói chặt cả tay lẫn chân — siết đến mức tôi gần như không thể nhúc nhích.
Mẹ tôi nhìn thấy tôi bị trói chặt trên ghế nha khoa, hoảng loạn đến bật khóc, giọng run rẩy cầu xin Trần Linh:
“Tôi xin cô, làm ơn tha cho con gái tôi đi… đều là lỗi của tôi cả, là tôi không nên hỏi nhiều quá. Cầu xin cô, tha cho nó!”
Bà vừa khóc vừa nói, hơi thở đứt quãng:“Con bé sức khỏe yếu lắm, bị hạ đường huyết nặng… cô làm vậy, sẽ xảy ra chuyện chết người mất. Cô gái, tôi xin cô đó, làm ơn đi…”
Bà cố gắng quỳ xuống, nhưng mấy cô y tá đã giữ chặt, không cho bà nhúc nhích.
“Phu nhân của viện trưởng à, tôi xin cô, hãy thả con gái tôi ra đi. Tôi… tôi có tiền! Chúng tôi có tiền mà!”
“Chúng tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, tôi van cô, đừng làm hại nó!”
Mẹ run rẩy móc từ túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng, hai tay dâng lên trước mặt Trần Linh, giọng khẩn thiết như đứt từng khúc ruột:“Trong này có một trăm ngàn, mật khẩu là sáu số tám… cô lấy hết đi, chỉ cần thả con gái tôi, được không?”
Trần Linh nheo mắt, cười khẩy, cầm lấy thẻ ngân hàng, tung tung vài cái trong tay rồi thản nhiên ném thẳng vào thùng rác y tế màu vàng.
“Đồ nhà quê rách rưới! Một cái thẻ hôi hám mà cũng dám đưa cho tôi à? Bà tưởng tôi chưa từng thấy tiền sao?”
Vừa nói, cô ta còn hung hăng đẩy mạnh vào trán mẹ tôi một cái.
Cơn giận trong tôi như nổ tung, mắt đỏ ngầu, tôi gào lên khàn giọng:“Không được động vào mẹ tôi! Cô dám chạm thêm một lần nữa, tôi sẽ khiến cô phải ngồi tù cả đời!”
Bốp! — một tiếng tát giòn vang.Một gã bảo vệ vung tay đánh mạnh vào mặt tôi, cú đòn khiến đầu tôi choáng váng, tai ù đặc lại, thế giới xung quanh như quay cuồng.
Má tôi rát bỏng, miệng rớm máu.
Gã bảo vệ ghé sát, gằn giọng đe dọa:“Cô có biết chị Linh nhà tôi là ai không? Người đàn ông của chị ấy chính là viện trưởng ở đây — bác sĩ Trương Kiến Quốc, nổi tiếng khắp Hải Thành!”
“Hễ đắc tội với Trương viện trưởng, mẹ con cô khỏi cần sống yên ở thành phố này nữa!”
4.
Tôi cố hít thở, nhưng cơn đau ở ngực dồn dập, tim như bị bóp nghẹt từng nhịp…