01
Lúc bệnh viện gọi báo Lý Hải Dương bị ta/i nạ/n xe,
Tôi vừa gom xong một xấp bằng chứng anh ta ngoạ/i tìn/h.
Lý Hải Dương thu nhập cả triệu mỗi năm, tôi ghét con người anh ta,
Nhưng vẫn tiếc số tiền đó.
Vậy nên khi bệnh viện nói còn cơ hội cứu, tôi mừng đến muốn mở champagne.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần để rút ống thở cho anh ta.
Ai ngờ tiểu tam – Bạch Nhu – lại bế thằng con bụ bẫm chặn tôi trước cổng bệnh viện.
“Chồng chị vì bảo vệ mẹ con tôi mới bị thương nặng như thế, chị còn tiếc không nhường chỗ à?”
Tôi liếc nhìn đứa bé – giống Lý Hải Dương như đúc.
Không nói nhiều, tôi bước thẳng đến cửa phòng cấp cứu.
Lý Hải Dương đang nằm trên cáng, chuẩn bị đưa vào phòng mổ.
Thấy tôi, anh ta giơ tay nắm chặt lấy tôi, thều thào:
“Nếu anh không qua khỏi… tài sản nhất định phải chia cho…”
Tôi lập tức hô lớn:
“Bác sĩ! Cứu người! Nhanh lên!”
Anh ta còn muốn nói tiếp, nhưng tôi đã nhanh tay giật lấy ống dưỡng khí từ y tá, nhét thẳng vào miệng anh ta.
Lý Hải Dương mắt trợn trắng như cá chế//t, bị đẩy vào phòng phẫ/u thuậ/t.
Một tiếng sau, y tá đến hỏi ý kiến tôi về việc tiếp tục điều trị.
“Não bệnh nhân tổn thương nghiêm trọng, nếu qua khỏi, khả năng cao sẽ thành người thực vật. Có tiếp tục cứu hay không, sẽ theo ý người nhà.”
Tôi rút bút từ trong túi ra:
“Tôi yêu cầu cứu đến cùng! Ký ở đâu?”
Y tá nói:
“Chi phí ước tính khoảng 60.000 tệ...”
Tôi ngắt lời cô ta:
“Nhà tôi không thiếu tiền! Cứu!”
Y tá nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ, đưa giấy báo nguy để tôi ký tên.
Cuối cùng, Lý Hải Dương giữ được mạng.
Tạ ơn trời đất!
Cuối cùng cũng “trúng số độc đắc” – người thực vật.
Bạch Nhu mặt dày bế con theo vào phòng bệnh.
“Không dài dòng nữa, tài sản Lý Hải Dương gây dựng có một nửa là của mẹ con tôi. Tôi không làm khó chị, năm trăm vạn, chúng ta coi như huề nhau.”
Tôi cười lạnh:
“Tôi là vợ hợp pháp mười năm, cô là cái thá gì mà mở miệng đòi tiền?”
Cô ta đưa đứa trẻ ra trước mặt tôi, đắc ý nói:
“Luật quy định, con ngoài giá thú vẫn có quyền thừa kế!”
Tôi cười khẩy, chỉ vào chồng đang hôn mê nằm im như cái xác:
“Cô nói đúng, là quyền thừa kế. Đợi anh ta tắt thở rồi quay lại nói chuyện!”
02
Ngày hôm sau, tôi mặc đồ rách rưới đến bệnh viện.
Tìm bác sĩ điều trị, vừa gặp đã rưng rưng nước mắt:
“Bác sĩ, tôi thật sự không xoay được thêm đồng nào nữa… chỉ cần giữ được mạng anh ấy là được rồi, thuốc điều trị phục hồi thì xin miễn.”
Bác sĩ thở dài:
“Thuốc bổ thần kinh là hy vọng giúp bệnh nhân tỉnh lại, cơ hội rất lớn. Giờ mà bỏ thì tiếc quá.”
Tôi ôm mặt ngồi bệt xuống đất, khóc nức nở:
“Là lỗi của tôi, huhu… trong nhà có gì bán được đều bán hết rồi, tôi thật sự hết cách rồi… huhu…”
Bác sĩ đành im lặng, ghi yêu cầu của tôi vào hồ sơ.
Tôi còn níu gấu quần bác sĩ, rưng rưng hỏi:
“Bác sĩ… có thể đổi hết thuốc ngoại thành thuốc nội không? Không thì tiền viện phí tôi cũng không kham nổi…”
Ông ấy bất đắc dĩ gật đầu.
Tôi cảm ơn rối rít rồi đi ra.
Sau đó đến phòng y tá:
“Làm ơn đổi phòng bệnh khác cho tôi, phòng nào cũng được, rẻ là được.”
Y tá cau mày nhưng vẫn đổi cho tôi một phòng nhỏ, ẩm thấp, tối tăm.
Tôi giả vờ nghèo khó:
“Nhà tôi không có tiền thuê người chăm sóc riêng, phòng đông người cũng được.”
Y tá lườm tôi một cái rồi bỏ đi.
Tôi nhìn vết ẩm mốc trên tường và chiếc giường cũ kỹ, cảm thấy cực kỳ hài lòng.
Tôi tiện tay ném áo khoác vào thùng rác.
Bác sĩ nói Lý Hải Dương ít nhất sống thêm được hơn một năm.
Vậy thì tôi phải tranh thủ tính cách tẩu tán tài sản thôi.
03
Mẹ chồng nghe tin Lý Hải Dương bị ta/i nạ/n, khóc lóc chạy đến nhà tôi.
Con trai bà ta ngang nhiên nuôi tiểu tam bên ngoài, cũng là nhờ bà này mà ra.
Gặp ai bà cũng khoe: “Con trai tôi bản lĩnh, đàn ông phải ba vợ bốn nàng hầu mới đúng chuẩn!”
Tôi thấy bà ta là phát tởm.
“Khóc ít thôi! Thương con thì đi bệnh viện mà chăm.”
Bà ta ngưng khóc ngay:
“Con tôi sao rồi?”