05
Thấy tôi tâm trạng tồi tệ, cuối cùng Thẩm Độ cũng ra ngoài.
Anh mà không ra, ở lì trong phòng bệnh, tôi hận. Nhưng anh ra rồi, tôi lại vừa hận vừa đau lòng.
Nằm trên giường, nước mắt tôi vẫn không kìm được mà trào ra.
Mất con đã đủ đau đớn, cộng thêm vết thương anh gây ra cho tôi… khiến tôi chẳng thể nào không buồn, không tủi, không phẫn nộ.
Mười năm qua, tôi và Thẩm Độ đã cùng nhau trải qua quá nhiều.
Từ tình yêu ngây ngô, trong trẻo thời đi học.
Đến những năm đại học xa nhau, cách trở nghìn dặm, nhưng vẫn cùng nhau hướng về phía đối phương, vượt qua bao khó khăn chỉ để được ở bên nhau.
Bởi vì chúng tôi luôn đặt cảm xúc của nhau lên hàng đầu, nên dù cách xa nghìn dặm, tôi chưa bao giờ thấy có khoảng cách.
Chỉ cần tôi buồn, anh lập tức bắt chuyến tàu đêm, đứng suốt hơn mười tiếng đồng hồ để đến bên tôi.
Còn khi tôi đến thăm anh, anh luôn mua cho tôi vé ngồi.
Bốn năm đại học, chúng tôi tích cóp được hơn năm trăm tấm vé tàu.
Những ngày đầu khởi nghiệp, chúng tôi chẳng có tiền, nhưng anh vẫn biến căn phòng thuê rẻ tiền thành một chốn ấm áp, dễ thương.
Dùng đèn LED rẻ tiền tạo cho tôi một tòa “lâu đài mơ mộng”, rồi nói rằng sau này chúng tôi sẽ có một căn nhà thật đẹp, một mái ấm hạnh phúc.
Mỗi khi hoàn thành một điều ước, anh lại bảo: “Tưới nước cho hoa rồi nhé!”
Nhưng giờ đây, dù chúng tôi gần nhau trong gang tấc, tôi lại thấy khoảng cách giữa mình và anh xa đến mức không thể chạm tới.
Rõ ràng tôi vẫn yêu anh nhiều như vậy, chúng tôi có tất cả mọi thứ rồi… nhưng tình yêu từ anh thì không còn nữa.
Bởi vì khi không còn yêu, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua cảm xúc và nỗi đau của đối phương.
06
Tôi không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào. Khi tỉnh dậy, Thẩm Độ đang ngồi cạnh giường, cúi đầu nhắn tin.
Tôi liếc qua màn hình điện thoại của anh.
Chỉ một ánh nhìn đã thấy người bên kia là Trần An An.
Tôi mơ hồ nhận ra anh vừa gửi cho cô ta hai chữ “Bảo bối” — hai chữ như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Bên kia nhắn gì đó, anh còn đang định trả lời thì hình như cảm nhận được ánh mắt tôi, lập tức ngẩng lên.
Vừa chạm vào ánh nhìn của tôi, anh gần như theo bản năng cất ngay điện thoại:
“Em tỉnh rồi à? Để anh gọi bác sĩ.”
“Anh đang nhắn cho ai? Là Trần An An à?”
“Không có ai cả.” — Anh nhíu mày, chưa đợi tôi nói thêm đã vội phản kích:
“Em có thể đừng lôi An An vào mọi chuyện được không?”
Vì Trần An An mà anh gián tiếp khiến con tôi mất, vậy mà tôi còn không được phép nhắc đến cô ta.
“Tôi nói cho anh biết, anh thương cô ta thì đi mà sống với cô ta! Chuyện này tôi sẽ không để yên!”
Nhưng rồi tôi lập tức mất bình tĩnh.
Bởi tôi nhanh chóng biết được, trong lúc tôi ngủ, Thẩm Độ đã khai với cảnh sát rằng tôi “vô tình bị ngã”.
Anh còn liên hệ với bố mẹ tôi, bảo họ viết giấy “bỏ qua”.
Bố mẹ tôi thậm chí còn gọi điện mắng tôi không biết điều, bảo tôi thôi đừng gây chuyện nữa.
Tức đến mức ngực tôi cũng đau thắt lại.
07
Những ngày sau đó, tôi chẳng thèm quan tâm đến Thẩm Độ, chỉ bảo anh cút ra ngoài.
Nhưng anh vẫn ở lì trong phòng bệnh.
Nếu không phải vì anh cứ cắm mặt vào điện thoại, thỉnh thoảng lại lén ra ngoài nghe máy, có lẽ tôi đã suýt tin rằng anh chưa từng thay lòng.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là ảo giác.
Mỗi lần thấy anh cúi đầu nhắn tin hay ra ngoài gọi điện, tôi lại tự hỏi đối phương là ai.
Cố ép bản thân đừng suy nghĩ, nhưng trái tim vẫn không nghe lời.
Cuối cùng, tôi không kìm nổi, đã xem điện thoại của anh.
Nhìn vào những đoạn chat và ảnh trên trang cá nhân của họ, tôi mới hiểu ra.
Thì ra những ngày anh không nghe máy của tôi, là vì anh đang ở bên Trần An An.