1
Trong ngăn kéo của Phó Trầm Tinh, tôi phát hiện một tờ hóa đơn nhẫn được cất giữ cẩn thận.
Trước nay hóa đơn của anh toàn vứt bừa bãi.
Đó là chiếc nhẫn có thiết kế hình sao và trăng.
Anh từng gọi tôi bằng biệt danh “A Nguyệt”.
Kỷ niệm ba năm sắp tới, tôi nghĩ anh muốn cầu hôn.
Sáng sớm tôi trang điểm, mang theo niềm mong chờ từ ban ngày đến tận tối.
Điện thoại anh không liên lạc được, tin nhắn cũng chẳng trả lời.
Tôi còn tưởng anh gặp chuyện, sốt ruột đến mức suýt báo cảnh sát.
Thế mà lại nhận được tin nhắn của bạn thân Điềm Điềm:
“Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng sắp gia nhập hội người có gia đình rồi!”
“Định khi nào mở tiệc cưới đây?”
Tim tôi chùng xuống.
Mở điện thoại ra, liền thấy dòng trạng thái mới nhất của Phó Trầm Tinh:
“Giây phút này chỉ muốn nói với cả thế giới: ba năm dài đằng đẵng, hôm nay – vào ngày sinh nhật em, ngôi sao cuối cùng cũng chờ được ánh trăng thuộc về riêng mình!”
Hình đăng kèm là đôi bàn tay đan xen dưới ánh đèn mập mờ.
Người đàn ông là anh, nốt ruồi trên ngón cái rõ rành rành.
Người phụ nữ đeo trên ngón giữa chính là chiếc nhẫn hình sao trăng kia.
Não tôi ù đặc.
Ba năm bên nhau, anh chưa từng đăng bất cứ dòng trạng thái nào về chuyện tình cảm của chúng tôi.
Anh từng giải thích: có quá nhiều cấp trên, nhiều khách hàng, không muốn lộ đời tư.
Thì ra, lý do anh không công khai, không phải vì muốn bảo vệ tình yêu này.
Mà bởi vì, tôi vốn dĩ chưa bao giờ là người anh muốn giới thiệu với thế giới.
Một tháng trước, khi tôi giận dỗi, anh còn ôm tôi cười đùa:
“Dễ nổi nóng như thế, kiếp trước em là cá nóc hả?”
“Đúng đấy, em có độ//c, tốt nhất anh tránh xa em ra.”
“Có chế//t vì độ//c của em, anh cũng cam tâm tình nguyện.”
Những lời mật ngọt như vẫn văng vẳng bên tai.
Vậy mà tình yêu ba năm ấy, hóa ra đều là giả dối?
Không lâu sau, dòng trạng thái đó được bạn chung của chúng tôi, Trương Siêu – bạn đại học của anh, bấm like và bình luận:
“Chúc mừng chúc mừng! Trầm Tinh và Vãn Nguyệt, ngay từ khi cha mẹ đặt tên cho hai người đã định sẵn là trời sinh một cặp rồi!”
— Vãn Nguyệt!
— A Nguyệt!
Thì ra là như thế!
Tôi chưa từng là ánh trăng soi rọi anh.
Tôi chỉ là một cái bóng tạm bợ thay thế.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình rực rỡ, huy hoàng, nhưng bóc lớp vỏ ngoài ra, chỉ thấy toàn những con giòi ghê tởm.
Vậy mà tôi còn từng hít hà mùi hương giả tạo ấy, khoe khoang với thiên hạ về “sắc đẹp” của nó.
Lồng ngực như bị nhét đầy mảnh thủy tinh vỡ.
Mỗi hơi thở đều như tra tấn, từ lồng ngực đến khoang mũi tràn ngập mùi má//u tanh.
Trong cơn đau nghẹn, tôi lảo đảo đi khắp phòng, dừng lại trước két sắt nhỏ trong thư phòng.
Mật mã điện thoại, thẻ ngân hàng… của anh tôi đều biết.
Chỉ riêng két sắt này, anh chưa từng cho tôi mở.
“Anh cũng cần có chút bí mật riêng chứ.”
Lúc này, bàn tay run rẩy của tôi gõ vào dãy số — ngày sinh của Giang Vãn Nguyệt.
“Cạch” một tiếng.
Cửa két bật mở.
2
Ngày hôm sau Phó Trầm Tinh về đến nhà, tôi vẫn ngồi bệt trên sàn phòng làm việc.
Đồ trong két sắt bị tôi vứt tung tóe khắp nơi.
Hàng trăm tấm ảnh anh chụp cùng Giang Vãn Nguyệt, một chiếc điện thoại cũ vỡ nát, chiếc khăn len may vụng về, những tấm thiệp chúc lễ hội đầy tình ý, một xấp dày vé xem phim còn lưu…
Người anh vẫn phảng phất mùi nước hoa lạ.
Một ngày một đêm chưa chợp mắt, tóc tai tôi rũ rượi, ánh mắt đỏ ngầu, điên dại nhìn anh châm chọc:
“Phó Trầm Tinh, thì ra đây chính là ‘bí mật’ anh giấu kỹ như thế.”
Anh cúi xuống nhặt đồ:
“Minh Thư, tự tiện động vào đồ người khác, không có giáo dưỡng chút nào.”
Giờ này còn nói chuyện giáo dưỡng sao?
“Tôi hỏi anh, anh không có gì muốn giải thích à? Cái status kia rốt cuộc là ý gì?”
“Ba năm nay, tôi chỉ là thế thân đúng không?”
Động tác của anh dừng lại.
“Em đừng nghĩ lung tung. Vãn Nguyệt vừa ly hôn, chồng cô ấy ngoạ/i tìn/h, lại bạ//o lự//c, kiểm soát rất gắt. Anh không đành lòng nên mới cố ý đăng status, chọc tức hắn, tránh sau này còn dây dưa.”
Anh lấy từ túi ra chiếc nhẫn, cầm tay tôi định đeo vào:
“Đây vốn là quà kỷ niệm ba năm cho em.”
Chiếc nhẫn ấy vừa khít tay Giang Vãn Nguyệt, nhưng trên ngón tôi thì lỏng thỏng, ít nhất lớn hơn một cỡ.
“Gần đây em gầy đi rồi?” Anh cười véo má tôi, “Anh đi nấu cho em bữa tối thịnh soạn nhé.”
Tôi hất tay, chiếc nhẫn lăn “lóc cóc” đến tận cửa nhà tắm.
Tôi bật cười lạnh:
“Anh thấy không? Nó biết nơi thuộc về mình là cống rãnh đấy.”
Anh nhặt nhẫn lên:
“Chiếc này đắt lắm. Nếu em không thích, anh đổi kiểu khác cho em.”
Anh lại đưa tay vuốt vầng trán nhăn nhúm của tôi:
“Tất cả là lỗi của anh, đừng giận nữa, em cau mày nhìn không đẹp chút nào.”
Tôi đẩy tay anh ra:
“Anh xóa status đó đi. Tôi không muốn người khác hiểu lầm là tôi với anh.”
Phó Trầm Tinh khựng lại:
“Anh đã hứa với Vãn Nguyệt sẽ giữ lại một tháng. Em cứ coi bàn tay đó là tay em. Hơn nữa trong ảnh anh cố tình không lộ mặt, bạn bè có hỏi thì em cứ nói chúng ta sắp kết hôn. Dù gì mình cũng đã định một năm tới sẽ làm lễ cưới mà.”
Buồn cười biết bao!
Đang lúc tranh cãi, điện thoại anh reo.
Anh nhỏ giọng an ủi, dịu dàng dỗ dành từng câu.
Cúp máy xong, anh vội vã:
“Bên Vãn Nguyệt có việc gấp, anh ra ngoài chút, sẽ về ngay. Em ở nhà ngoan, anh mua cháo hải sản em thích về cho.”
3
Tôi ngồi bất động trên sofa rất lâu.
Chỉ thấy thế giới quanh mình như đổ sụp.
Tôi quyết định đi tắm để tỉnh táo hơn.
Ai ngờ tắm xong mới phát hiện quên mang khăn.
Vừa mở cửa phòng tắm định rẽ vào phòng ngủ lấy, thì đúng lúc đó…
Cánh cửa chính kẽo kẹt mở ra.
Phó Trầm Tinh dẫn Giang Vãn Nguyệt đứng ở cửa, đồng loạt nhìn về phía tôi.
Giang Vãn Nguyệt hơi rụt rè chào: “Chào chị, xin lỗi đã làm phiền.”
Tôi lạnh lùng quay nhanh vào phòng ngủ, đóng cửa “bịch” lại.
Phó Trầm Tinh theo vào.
Anh cầm máy sấy định sấy tóc cho tôi, hạ giọng: “Chồng cũ cô ấy có mối quan hệ, có thể tra ra mọi thông tin cô ấy từng thuê phòng.”
“Cô ấy ở khách sạn bị ai đó gõ cửa mấy lần không rõ lý do.”
“Như vậy thật không an toàn.”
Tôi liếc anh: “Chỉ có anh mới cho cô ấy cảm giác an toàn sao?”
“Đừng suy diễn lung tung.”
“Phòng nhỏ kia để trống cũng không làm gì, để cô ấy ở vài ngày cũng được.”
“Em cũng là phụ nữ, thấy một người vừa thoát khỏi chồng bạ//o hàn//h, tinh thần bất an, em cũng phải có chút lòng trắc ẩn chứ?”
Tôi mặc xong đi ra, cửa phòng nhỏ đã mở, vali của Giang Vãn Nguyệt lùm lùm đặt cạnh giường.
Bát cháo mang đi đã được cô ấy múc ra bát, đặt trên bàn.
Cô ấy mặc tạp dề của tôi, nở nụ cười có chút nịnh nọt: “Nhanh vào ăn cháo đi, để lâu sẽ nguội.”
Lòng tôi chợt rối.
Hình như cô ấy mới là chủ nhân của ngôi nhà này.
Phó Trầm Tinh nhẹ đẩy lưng tôi: “Vãn Nguyệt biết là làm phiền em nên cô ấy nhất quyết trả tiền bát cháo.”
Là cháo lòng heo.
Thấy tôi mặt mày u sầu, Giang Vãn Nguyệt giải thích: “Tôi bị dị ứng hải sản, chỉ cần ngửi thấy là thấy không thoải mái.”
“Tôi lên mạng xem rồi, quán này cháo lòng là món đặc trưng, chị thử xem.”
Phó Trầm Tinh nhỏ giọng khuyên: “Anh biết em không ăn nội tạng heo.”
“Nhưng cô ấy đã tốn công tìm hiểu rồi còn trả tiền, em cứ ăn bát cháo đi, nội tạng anh sẽ chọn cho anh ăn.”
Đừng nói đến việc ngửi.
Chỉ cần liếc nhìn bát cháo ấy tôi đã muốn ói.
Tôi mở ứng dụng gọi đồ ăn, gọi một bát cháo hải sản.