6
Phó Trầm Tinh còn chưa kịp từ chối, Giang Vãn Nguyệt đã nhanh nhảu tiếp lời:
“Như vậy cũng tốt.
Trầm Tinh, hắn đã biết anh tồn tại, anh nên kín đáo một chút, kẻo liên lụy đến Minh Thư.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, cho dù em chế//t cũng không yên lòng.”
Thế là hai người cùng dọn đi.
Phó Trầm Tinh còn mang theo laptop và mấy bộ quần áo.
“Vãn Nguyệt nói đúng, sự an toàn của em là điều anh quan tâm nhất.
Tuyệt đối không thể để em bị dính vào.
Anh thuê nhà cho cô ấy ngay trong khu mình, cách đây không xa.
Em có việc gì cứ gọi, anh sẽ về ngay.”
Thật hay.
Vì quá để tâm đến sự an toàn của tôi, nên anh phải ở bên Giang Vãn Nguyệt.
Trước khi đi, Giang Vãn Nguyệt còn nói:
“Minh Thư, chị cứ đến nhà em chơi bất cứ lúc nào.
Nhưng nhớ báo trước, kẻo lỡ hắn tìm đến…”
Tôi lạnh lùng đóng cửa:
“Yên tâm, tôi sẽ không đến.”
Hơn một tiếng sau, Phó Trầm Tinh gửi cho tôi đoạn video quay trọn căn hộ.
Một phòng khách, một phòng ngủ, bếp và nhà vệ sinh đầy đủ.
“Bọn anh đã dọn xong.
Tối nay cô ấy ngủ giường, anh ngủ sofa.
Em yên tâm, anh tuyệt đối không vượt giới hạn.”
Đoạn cuối video, Giang Vãn Nguyệt trong phòng hét toáng lên: “Có gián!”
Ống kính lắc lư rồi chĩa vào phòng ngủ, sau đó tắt phụt.
Tôi nhắn:
“Phó Trầm Tinh, chúng ta chia tay đi.”
Tin nhắn gửi đi, cả đêm không hồi đáp.
Đến hơn bảy giờ sáng hôm sau, anh gõ cửa, mặt mày mệt mỏi.
Cửa vừa mở, anh liền ôm chặt lấy tôi:
“Tối qua cô ấy sốt cao nói mê sảng, anh đưa đi cấp cứu.
Cô ấy vừa hạ sốt xong, anh lập tức chạy về đây.
Minh Thư, đừng nói lời dỗi.
Chúng ta đã hứa cả đời không xa nhau.
Năm nay chúng ta kết hôn đi, Tết Dương lịch thế nào?
Bạn bè đều được nghỉ, có thể đến dự.
Dù hơi gấp gáp, nhưng anh muốn sớm cưới em.
Em là người anh yêu nhất trong đời, chỉ có cái chết mới chia cắt được chúng ta.”
…
Tôi còn phải đi làm, không có thời gian dây dưa.
Dù nhiều lần nhấn mạnh quyết tâm chia tay, anh vẫn coi như tôi đang dỗi.
Nhưng tôi không thể ngờ, chỉ vài ngày ngắn ngủi, anh đã đổi lòng.
Hôm tôi tăng ca trở về, anh đã đứng chờ ngoài cửa.
Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt mệt mỏi đầy áy náy.
Anh nói:
“Minh Thư, cứ theo ý em.
Chúng ta chia tay!”
7
Dù đã chuẩn bị tâm lý, khoảnh khắc ấy tôi vẫn thấy như bị búa tạ giáng vào tim.
Anh là mối tình đầu, là người tôi đã yêu hết lòng suốt ba năm.
Giờ phải cắt đứt trong chớp mắt, chẳng khác nào bị xé toạc một mảnh tim ra ngoài.
Đau đến tận xương tủy.
Thấy tôi tái mặt, Phó Trầm Tinh vội đỡ lấy, giải thích:
“Đừng hiểu lầm, chúng ta chỉ giả vờ chia tay.
Hôm qua anh đưa Vãn Nguyệt đi khám, bác sĩ nói cô ấy có dấu hiệu trầm cảm, phải đặc biệt quan tâm.
Chồng cũ của cô ấy vẫn luôn bám riết không buông.
Em còn nhớ Trương Siêu không? Sắp nghỉ lễ mùng một tháng mười, cậu ta cùng mấy bạn đại học muốn qua đây chơi, rủ anh và Vãn Nguyệt gặp mặt.”
Tôi đang cầm túi đồ ăn nóng hổi, sức nóng phả từ chân lên tận khóe mắt.
Tôi cay đắng cười:
“Anh sợ cô ta mất mặt, nên phải chia tay tôi sao?”
Anh cuống quýt giải thích:
“Chỉ là giả thôi.
Nếu bạn bè cũ hỏi em, em phối hợp, đừng để lộ.
Ngày đó cô ấy chớp nhoáng kết hôn, giờ nhanh chóng ly hôn, vốn đã chịu nhiều dị nghị.
Nếu họ phát hiện cả trạng thái trên mạng cũng là giả, áp lực tinh thần của cô ấy sẽ nặng hơn.
Hơn nữa Trương Siêu và chồng cũ cô ấy quen biết, truyền đến tai hắn thì càng rắc rối.
Cô ấy là bệnh nhân, chúng ta nên quan tâm cảm xúc của cô ấy hơn, được không?