Đó hẳn là vết nhơ lớn nhất cả đời ông.
Là ta bất hiếu.
Là Vân Thanh Âm của kiếp trước quá non nớt, suy nghĩ chưa chu toàn.
“Yên tâm.”
Ca ca nhìn ta dịu dàng, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại lọn tóc bên tai ta.
“Muội muội của Vân Khuynh Hạc này, không muốn gả thì không gả.
Trừ khi chính muội muốn, bằng không, không ai ép được muội.”
“Ừm!”
Ta hít hít mũi, nước mắt trào ra.
Tựa như uất ức cả một đời kiếp trước, đều vỡ òa vào khoảnh khắc này.
“Lớn thế rồi còn khóc nhè, có xấu hổ không?”
Ca ca lau nước mắt cho ta, rồi quay sang mời Pháp Từ sư thái vào phủ nghỉ ngơi.
Pháp Từ sư thái lắc đầu, nhìn ta mỉm cười.
“A Di Đà Phật, bần ni còn phải vào cung một chuyến, xin không nán lại.”
Sau khi sư thái đ.á.n.h xe rời đi, ta bị ca ca kéo thẳng vào đại môn Tướng phủ.
“Hai ngày muội gặp chuyện, mẫu thân lại phát bệnh, nên chưa dám nói cho bà biết.”
Tim Mẫu thân không tốt, không chịu nổi kích động, vẫn nên được chăm s cẩn thận.
Nhưng ta nóng lòng muốn gặp bà.
10
Trong chính viện Tướng phủ, mẫu thân sắc mặt tái nhợt, tựa trên tháp quý phi.
Ba vị di nương của phụ thân đang nhỏ giọng nói chuyện thu chi và lợi tức trong tháng.
Thấy ta đến, các nàng mừng rỡ, vội kéo ta xem xét từ trên xuống dưới.
Phát hiện không có thương tích, mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Hẳn là những chuyện ta gặp hai ngày nay các nàng đều biết, chỉ giấu mẫu thân mà thôi.
Mẫu thân liếc nhìn chúng ta, khẽ thở dài.
“Các muội lại giấu ta rồi. Ta đã nói mà —
hai ngày nay ba người cứ vây quanh ta, hẳn là sợ ta nghe được tin từ miệng hạ nhân.
Nói đi! Lần này là chuyện gì?”
Mẫu thân tâm tư tinh tế, lại đẹp như tiên nữ chín tầng trời,
chỉ tiếc thân thể yếu ớt từ nhỏ, tim không tốt, đi vài bước đã thở dốc.
Sau này gả cho phụ thân thân cường thể tráng,
ngoại tổ mẫu sợ bà không chịu nổi, liền từ nhà chọn ba tỳ nữ xinh đẹp làm của hồi môn.
Phụ thân sợ ngoại tổ mẫu lo lắng, bèn thu nhận cả ba.
Chỉ tiếc, chung quy có lỗi với ba vị di nương.
“Từng trải biển lớn mới biết nước khó sánh, ngoài Vu Sơn chẳng phải mây.
Kiều kiều của ta, trên trời dưới đất không ai sánh bằng.”
Bởi vậy, ba vị di nương chỉ khi phụ thân bị mẫu thân quyến rũ đến nhịn không nổi,
mà mẫu thân lại không đủ sức thừa ân, mới có cơ hội thị tẩm.
Hơn nữa, để luôn có thể hầu hạ, các nàng chủ động xin ngoại tổ mẫu t.h.u.ố.c tuyệt dục.
Nói rằng mẫu thân có ân với các nàng, tuyệt đối không thể sinh chuyện làm bà tức giận.
Nhưng khi mẫu thân biết chuyện, lại mắng các nàng một trận, rồi ôm nhau khóc suốt một đêm.
Ta từng hỏi mẫu thân:
khi phụ thân tìm di nương, bà có ghen không?
Mẫu thân cười nói:
“Đợi khi ca ca con trưởng thành, nạp mấy phòng thiếp, con sẽ hiểu —
mẫu thân không những không ghen, mà còn muốn đốt pháo ăn mừng.”
Khi ấy ta còn nhỏ, không hiểu.
Sau này ca ca nạp bảy phòng thiếp, tẩu tẩu cũng không ghen, ta lén hỏi.
Nàng nói:
“Người ta nói chỉ có ruộng không cày hỏng, chỉ có trâu cày mệt c.h.ế.t.
Nhưng lỡ con trâu này bằng mười con trâu thì sao? Ta vẫn là quý mạng mình hơn.”
À…
Xem ra nam nhân nhà ta, ở phương diện này quả thật thiên phú dị bẩm.
Nghe nói lúc mẫu thân m.a.n.g t.h.a.i ca ca, phụ thân lén mua không ít t.h.u.ố.c phá thai, còn xác nhận với người trong nhà nhiều lần, không muốn bà sinh con.
Chỉ sợ tim bà không chịu nổi, khi sinh nở sẽ hương tiêu ngọc vẫn.
Việc này bị mẫu thân biết, nửa năm bà không thèm để ý ông,
đến khi ca ca nhờ tổ mẫu trợ giúp mà sinh ra, bà mới miễn cưỡng nói với ông vài câu.
Sau đó vất vả lắm tình cảm mới hồi phục, ta lại tới.
Lần này phụ thân nói thẳng:
“Nương tử, chúng ta có một đứa con là đủ rồi, không thể đem mạng ra đ.á.n.h cược.”
Mẫu thân lại không thèm để ý ông.
Năm sau ta chào đời, phụ thân thấy dung mạo ta giống mẫu thân, không yêu không được, đi gõ cửa từng nhà:
“Nhìn xem, ta có khuê nữ rồi!”