6.
Đứng trước thư phòng của tiểu Hầu gia, ta đón lấy khay bánh từ tay Thúy Hồng, cố tình ra vẻ yếu ớt, eo lắc nhẹ như gió, từng bước uyển chuyển tiến vào.
Ta dừng trước cửa, cố ý giơ tay lên gõ vài tiếng.
Vừa gõ xong, bên trong đã truyền ra giọng lạnh nhạt: "Vào."
Ta đẩy cửa bước vào, làm như không thấy vẻ mặt lạnh lùng của chủ tọa, nhẹ nhàng đặt khay lên bàn, mở nắp, dịu giọng: "Tiểu nữ tự tay làm đấy, Hầu gia không nhìn thử sao?"
Tiểu hầu gia liếc nhìn, giọng vẫn dửng dưng: "Nói dối."
Ta bèn lộ vẻ ấm ức nhìn ngài ấy: "Tiểu nữ không nói dối, ban nãy thực sự là ta đang làm, chỉ là hôm qua ngủ không ngon, bỗng thấy choáng, sau đó mới để Thúy Hồng làm tiếp. Nhưng đã có tay ta đụng vào, sao có thể nói là không phải ta làm?"
Lời thì bịa hết, nhưng biểu cảm oan ức thì hoàn toàn chân thật.
Ngài ấy rõ ràng biết thông phòng mà mang thai thì sẽ có kết cục ra sao, vậy mà cứ vờ như không thấy.
"Nàng lúc nào cũng có lý do. Đưa đây, ta xem thử."
Ta biết ngài ấy đang cho bậc thang xuống, liền bưng đĩa đưa tới trước mặt.
Ánh mắt ngài ấy lướt qua một tia chán ghét: "Phần nào là nàng làm?"
Ta ngoan ngoãn chỉ vào lớp bột hồng phủ phía trên.
Ngài ấy dùng muỗng gạt lớp đó đi, đút một miếng vào miệng, rồi cứ thế ngậm trà không nói gì.
7.
Thấy vậy, ta lập tức dọn khay bánh, vừa nhìn sắc mặt của tiểu hầu gia vừa dè dặt lên tiếng: "Hầu gia, người vẫn còn giận ta sao?"
Ngài ấy liếc ta một cái: "Nếu gia mà giận nàng, chắc tức chết từ lâu rồi!"
Ta mừng rỡ không thôi, trong lòng như trút được gánh nặng, cả người cũng thả lỏng, có chút uể oải.
Ta ôm khay, hơi khom người định lui ra.
Chẳng ngờ cây bút trong tay tiểu hầu gia rơi “bốp” xuống bàn, mực đen loang ra như bầu trời đang kéo mây giông.
Tim ta giật thót, vội cúi người quỳ xuống, cung kính: "Là ta không biết điều, khiến tiểu Hầu gia tức giận."
Sắc mặt ngài ấy lạnh lẽo, giọng nói còn lạnh hơn: "Đứng dậy! Ai cho nàng quỳ? Xem ra lời gia nói, nàng chẳng hề để tâm!"
Tay chân ta lạnh ngắt, thân là thông phòng được sủng, nhưng cũng chỉ là một hầu gái hầu giường mà thôi.
Ta không dám ngẩng đầu, còn cúi rạp xuống, trán áp lên nền đá lạnh lẽo.
Đôi giày thêu vân vàng bên chân khẽ động, một cước đá bay khay bánh sang một bên.
Bốp! Đĩa sứ va vào cửa phát ra tiếng vang chát chúa.
Ta càng cúi người, rụt rè nằm sát đất như sương đêm gặp gió rét.
Ta thầm nghĩ, thân phận hầu hạ người, lấy sắc hầu chủ, sống bằng ánh mắt người khác, vốn chẳng thể lâu dài.
8.
Một lực mạnh kéo bổng thân ta dậy, giây sau đã rơi gọn trong lồng ngực quen thuộc.
Ta bị kéo đến choáng váng, chẳng hiểu nổi rốt cuộc ngài ấy đang nghĩ gì.
Tiểu hầu gia giận dữ quát: "Nàng rốt cuộc đang tức cái gì?"
Ta êm ái đáp: "Ta không có."
"Không có? Không có mà không muốn nói chuyện, không muốn gần gũi, còn dám quỳ trước mặt gia?"
"Gia là chủ, ta chỉ là thông phòng, hầu gái quỳ chủ tử vốn là điều thiên kinh địa nghĩa."
"Thiên kinh địa nghĩa… hay lắm!" Mặt ngài ấy mỗi lúc một đanh lại, như sắp nổi giông cuốn sạch mọi thứ.
Ta liền rúc vào ngực tiểu hầu gia, giọng nũng nịu mềm như nước: "Gia, đừng giận ta nữa mà~"
Lông mày ngài ấy căng ra rồi dần giãn lại, sắc mặt cũng dịu đi.
Một tay ôm lấy eo ta, một tay vuốt tóc ta, giọng bất đắc dĩ: "Gia thích nàng nhất."
Thích nhất… cũng chỉ là "thích" mà thôi. Giống như người ta yêu một con chó, một con mèo.
Tức giận thì mắng, phát tiết xong thì vuốt ve dỗ dành vài câu, xem như mọi chuyện đã qua.
Ta ngoan ngoãn nằm trong vòng tay ngài ấy.
9.
Sắc mặt tiểu Hầu gia mỗi ngày một tốt hơn, chẳng bao lâu cả phủ đều biết ta mang thai.
Vốn định âm thầm giải quyết cái phiền toái này, không ngờ sóng gió lại đến nhanh như vậy.
Từ khi được nâng làm thông phòng thị tẩm, ta đã có riêng một sân viện.