15.
Ta không nhìn rõ sắc mặt của tiểu hầu gia, chỉ cảm giác mơ hồ thân thể được bế đặt xuống giường, lẫn trong cơn choáng là tiếng người lớn tiếng hô: “Mau mời đại phu!”
Người đến xem bệnh cho ta… lại là phụ thân ta. Vừa nhìn thấy ông, ta đã cạn lời.
Không rõ họ muốn cứu ta thật hay sợ ta đi chưa đủ nhanh, nên vội tới đưa tiễn một chuyến.
Chỉ là, lần này phụ thân hiếm khi ra dáng người đáng tin, nhét cho ta một viên đan dược, cơn đau khắp người lập tức tan biến.
Ông ghé sát tai ta, nhỏ giọng: “Nữ nhi ngốc, phụ thân giúp con một tay.”
Chưa kịp phản ứng, ông đã nhanh chóng đứng dậy, nói gì đó với bên ngoài rồi vội lui đi.
Trong phòng nhanh chóng trở lại yên tĩnh.
Giọng ngài ấy khàn đặc, như có sạn trong cổ họng, cất lên từng chữ nặng nề: “Nếu nàng không quý trọng, gia cũng buông tha nàng.”
Từ ngày đó, ngài ấy chưa từng quay lại hậu viện của ta.
Chỉ thỉnh thoảng bắt gặp ngài ấy cùng các nha đầu thị tẩm khác cười đùa ở viện khác.
Mỗi lần như thế, ta đều cúi đầu, cố nén lại cơn đau như dao cứa trong tim.
Về sau, lần lượt vài nha hoàn được nâng làm tiểu thiếp.
Còn ta, hoàn toàn bị quẳng lại phía sau đầu.
Những thông phòng từng bị ta dập tắt khí thế, nay ai nấy mang dáng vẻ di nương cao cao tại thượng, khoe khoang trước mặt ta.
Bọn họ cố ý sai ta bưng trà rót nước, cố ý bắt ta quỳ gối hầu đứng. Thậm chí còn cố ý để ta tận mắt nhìn thấy bọn họ được sủng ái ra sao.
Mọi thứ trước mắt tựa như một vở tuồng hoang đường. Đã đến lúc… không thể không buông màn kết thúc.
16.
Ta vẫn luôn lấy làm lạ vì sao Thúy Hồng lại cam lòng ở lại cùng ta chịu khổ.
Không còn được sủng ái, cơm ăn áo mặc đều thiếu trước hụt sau. Thúy Hồng vốn là người ghét kham khổ, vậy mà chưa từng mở miệng xin điều đi, còn luôn nghĩ cách để ta được ăn ngon một chút.
Vì chút nghĩa ấy, ta cũng không thể không nghĩ cho Thúy Hồng một đường lui.
Hôm nay, Thúy Hồng hấp tấp chạy vào, đứng trước mặt ta mà ấp a ấp úng: “Tiểu thư… ta nghe nói… tiểu Hầu gia sắp thành thân rồi, đối tượng… là biểu tiểu thư.”
Lòng ta chợt trống rỗng. Dù ngoài miệng vẫn mạnh mẽ: “Tiểu hầu gia thành thân, là chuyện lớn, chúng ta cũng nên chuẩn bị chu đáo.”
Gương mặt Thúy Hồng thoáng hiện vẻ xót xa: “Hay là… chúng ta đóng cửa viện lại thôi.”
Ta khẽ cúi đầu, bật cười nhẹ: “Nói gì ngốc nghếch vậy chứ… cô đi thỉnh tiểu Hầu gia đến đây, nói ta… Thôi, chắc giờ ngài ấy cũng chẳng muốn gặp ta nữa, ta tự đi thì hơn.”
Ta xoa lưng, thay bộ y phục ngài ấy từng khen đẹp, đích thân đến thư phòng, mong cầu cho Thúy Hồng một đường lui.
Thị vệ chặn ta lại ngoài cửa, vào trong thông báo. Nhưng mãi không có ai ra.
Ta nhìn chằm chằm khe nứt giữa các phiến đá lát đường, tự giễu.
Cảm giác như có thứ gì đó đè nặng đôi chân ta, không sao nhấc lên nổi, chỉ biết thất thần ngắm những cánh hoa rụng trên đất.
Không biết bao lâu sau, thị vệ vội vã chạy ra: “Liễu cô nương, Hầu gia cho mời vào.”
Ta nhẹ gật đầu. Đứng lâu chân tê rần, bước đi có chút loạng choạng, phải cố gắng vài giây mới vững vàng lại.
Vừa bước vào trong, cảnh tượng trước mắt khiến tim ta đau nhói.
17.
Nam nhân đang cúi người, ôm một cô gái trẻ tuổi cùng ngồi trước bàn viết lách.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Trái tim vẫn siết chặt thành một nắm.
Ta cúi đầu, nhớ lại thuở ban đầu. Khi đó, ngài ấy cũng từng ôm ta như vậy, dạy ta nhận mặt chữ, cùng ta vẽ tranh… Từng ký ức lướt qua, lúc này chẳng khác gì từng ngụm độc rót vào lòng.
Ta lặng lẽ đứng yên tại chỗ, đợi ngài ấy lên tiếng.
Bút lông trong tay ngài ấy vung lên, nét mực bắn tung tóe rơi xuống trước mặt ta, không cần nhìn cũng biết ngài ấy đang không vui.
Trước kia mỗi lần bị làm phiền, ta đều phải dỗ ngài ấy rất lâu mới chịu nguôi.
Tiếng nữ tử kia cất lên, giọng dịu dàng pha chút nghi ngờ: “Biểu ca, vị muội muội này… vẫn còn ở đây?”
Mặc dù ta biết, chẳng thể có điều kỳ vọng nào, nhưng trong lòng vẫn nhói lên một tia hy vọng mỏng manh.
Nhưng rất nhanh, giọng ngài ấy lạnh nhạt đáp lại: “Phiền phức.”
Tiểu hầu gia thay đổi tư thế, ngả người ngồi hẳn xuống ghế, nữ tử kia liền ngoan ngoãn dựa vào lòng ngài ấy.
Trước kia, chỉ cần ta đến gần, ngài ấy đã siết chặt ôm vào lòng.
Ta nhìn bàn tay biểu tiểu thư cầm bút, trong lòng chua xót, chính mình chưa từng được cầm bút một mình như thế.
Cuối cùng, ngài ấy cũng mở miệng: “Có chuyện gì?”
Ta thu lại ánh mắt, cắn môi. Giờ còn có thể nói ra sao?
Ánh mắt ngài ấy như ngọn lửa đốt cháy, thiêu rụi hết mọi kiên trì của ta, nhưng lời ngài ấy thốt ra lại lạnh lẽo vô tình.