21.
Huynh ấy chắn phía trước, đánh nhau với tên kia.
Kẻ có thể xuất hiện ở đây, chắc chắn không phải dân thường. Thân phận gì đi nữa, chúng ta cũng không thể đắc tội nổi.
Ta cuống quýt hô lên: “Ca! Ca đừng đánh nữa! Mau đi thôi!”
Thấy gã kia bị đánh càng lúc càng dữ, ta chẳng màng đến bụng đau, vội kéo tay huynh: “Ca! Ca mau dừng tay!”
Tay huynh thoáng dừng lại. Gã say nhân cơ hội phản công, trong lúc giằng co ta bị hất ngược về phía sau.
Thúy Hồng thét lên một tiếng, mọi thứ xảy ra quá nhanh. Ta chỉ kịp ôm bụng, chờ đợi khoảnh khắc thân thể đập mạnh xuống đất.
Ngay lúc ấy, một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy ta, kéo cả người vào lồng ngực ấm áp rắn rỏi.
Mùi hương quen thuộc ùa đến, sống mũi ta cay xè, mắt đỏ hoe, không dám chớp mắt nhìn hắn.
Ngài ấy bế bổng ta dậy, chân đá mạnh vào gã kia, giọng trầm lạnh như băng: “Dám động vào nữ nhân của ta, cũng không nhìn lại xem ngươi là cái thá gì!”
22.
Một cước ấy khiến hai người lập tức tách ra, gã say cũng hoàn toàn tỉnh táo. Nhận ra người tới là ai, trán gã lập tức rịn mồ hôi lạnh.
Nhìn ta đang được ôm trong ngực, rồi lại nhìn gương mặt giận dữ kia, gã lập tức phịch một tiếng quỳ xuống: “Gia, là tiểu nhân có mắt không tròng, va chạm tiểu thư, xin Gia đại nhân đại lượng tha mạng cho tiểu nhân!”
“Hả, tha cho ngươi à? Được thôi.”
Tên kia mừng rỡ vô cùng: “Đa tạ Gia! Đa tạ Gia! Tiểu nhân lập tức cút ngay!”
“Cút thì đừng quay lại nữa. Nể tình phụ thân ngươi từng vì Hầu phủ mà tận tâm tận lực, tốt nhất là biến đi cho khuất mắt ta, nếu không...”
Không buồn liếc xem đối phương phản ứng ra sao, ta vùng vẫy muốn rời khỏi vòng tay hắn thì bị siết chặt hơn: “Lại nhúc nhích gì nữa!”
Ca ca ta bước tới: “Muội muội ta giờ đã được tự do, không còn là nha hoàn của Hầu gia. Mong Hầu gia rộng lòng, để huynh muội chúng ta trở về.”
Ngài ấy trừng mắt nhìn ta, trong ánh mắt lặng lẽ dâng lên lửa giận.
Lòng ta run lên, nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng, cắn răng ngẩng đầu nhìn thẳng ngài ấy: “Lão phu nhân đã trao khế bán thân cho ta. Hiện tại ta không còn nợ gì Hầu phủ, cũng không còn là nha hoàn của ngài. Mong Hầu gia buông tay.”
“Được, được, được.” Hắn lặp lại ba lần “được”, từng chữ như bị nghiến ra từ kẽ răng.
Tưởng rằng ngài ấy đã xuôi theo, ai ngờ ngài ấy đột ngột vòng tay ôm ta bế bổng lên, không màng ai nấy, quay đầu rảo bước về phủ.
Ta hoảng hốt nhìn ca ca, huynh muốn ngăn lại nhưng đã bị Thúy Hồng kéo giữ.
Trên đường đi, ngực ngài ấy phập phồng tức giận, ta rúc vào lòng ngài ấy, chẳng dám động đậy.
Về đến phòng, tiểu hầu gia đặt ta xuống giường rồi quay người ngồi xuống ghế đối diện: “Gia đối xử với nàng chưa đủ tốt à? Đến cả khế bán thân cũng tự mình âm thầm đi lấy!”
Ta cúi đầu, tay siết chặt tấm chăn, cố gắng mở lời: “Gia… biểu tiểu thư đã vào phủ.”
“Hừ! Nàng ta vào phủ thì liên can gì đến nàng!”
Ta ngẩng đầu nhìn ngài ấy một thoáng, lòng nghẹn ngào, đành nuốt lời vào bụng, không nói thêm.
Ngài ấy cầm lấy chén trà, uống cạn một hơi rồi ném mạnh xuống bàn, nhưng lời nói ra lại nhẹ nhàng đến lạ: “Vì đứa nhỏ, nàng hãy ngoan ngoãn chút. Thứ nàng muốn, ta sẽ cho. Đừng làm mình làm mẩy nữa, được chứ?”
Ta ngây người, ngài ấy biết ta vẫn còn mang thai?
Ta nghiêng người ôm bụng, cắn răng nói nhỏ: “Đứa nhỏ này… không phải của ngài.”
“Dám nói thêm một câu nữa, tin không ta đánh gãy chân nàng!”
Trước kia, ta luôn nói sẽ bỏ. Nhưng nay… nó đã nằm trong bụng ta mấy tháng rồi.