1.
Ngày mai là sinh nhật của Thẩm Kinh Xuyên.
Mẹ kế anh – Lục Ngọc Thư – vẫn kiên nhẫn lải nhải dạy tôi cách làm thế nào để chiếm được trái tim anh ta.
Bà ấy không biết, mấy ngày trước tôi đã ký đơn ly hôn.
Hôm đó là sinh nhật tôi. Vốn định về nhà cha mẹ đón sinh nhật, nhưng sĩ diện lại khiến tôi buột miệng nói với họ rằng Thẩm Kinh Xuyên sẽ ở bên tôi.
Tối về, tôi ngồi bên khung cửa sổ lớn ở tầng hai, lặng lẽ ăn bánh sinh nhật một mình, rồi bất ngờ thấy xe của Thẩm Kinh Xuyên chạy về.
Tim tôi khẽ run lên một nhịp.Anh ấy về… là để cùng tôi đón sinh nhật sao?
Tôi vui đến mức chạy vội xuống lầu.
Ánh mắt anh lướt qua tôi, hờ hững đến lạnh lẽo.
Anh đưa cho tôi một túi hồ sơ, giọng nhạt như nước lã:
“Ký vào đi.”
Tôi theo phản xạ mở ra — là đơn ly hôn.
Lướt qua vài dòng, tôi nhận thấy anh đưa cho tôi cũng không ít tài sản.
Tưởng sẽ thấy đau lòng, nhưng trong lòng tôi lại chẳng gợn sóng, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm, như vừa thoát khỏi gánh nặng.
Tôi có thích Thẩm Kinh Xuyên không?Không thể nói là không có chút cảm xúc, nhưng lý do lớn nhất khiến tôi lấy anh là để báo ân — mẹ kế anh đã hiến một quả thận cho em trai tôi.
Ba năm trôi qua, tình cảm của tôi với anh sớm bị thái độ lạnh nhạt của anh mài mòn sạch sẽ. Tôi không còn muốn cố gắng làm ấm trái tim băng giá ấy nữa.
Mẹ kế anh cũng từng nói với tôi:“Nếu thật sự không thể yêu, con có thể buông bỏ.”
Lấy lại bình tĩnh, tôi chẳng nói gì, dứt khoát ký tên.
“Giang Sở Sở! Hóa ra với tôi em chỉ là trò đùa!”
Thẩm Kinh Xuyên giật phắt tờ đơn trong tay tôi, để lại câu nói khó hiểu rồi đập mạnh cửa bỏ đi.
Không hiểu nổi lại phát điên cái gì nữa.
Từ ngày ký đơn ly hôn đến hôm nay, anh ta chưa từng bước chân về nhà.Chỉ nhắn cho tôi một tin:【Chuyện ly hôn tạm thời đừng công khai.】
Nhìn dì Lục thao thao bất tuyệt dạy tôi cách lấy lòng Thẩm Kinh Xuyên, tôi cắn răng, quyết định nói thật.
“Dì Lục, mấy hôm trước anh ấy bảo con ký đơn ly hôn rồi. Giờ chỉ còn đợi anh ấy gọi đi nhận giấy thôi.”
Dì sững lại, sắc mặt dần nặng nề.“Sở Sở, con bỏ cuộc thật rồi sao?”
Tôi gật đầu.
“Đứa nhỏ này, vợ tốt thế này mà không biết quý trọng. Đến lúc nó hối hận cho coi.”
Dì Lục nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy thương xót.
Tôi khẽ cười, nói như buông xuôi:“Dì ơi, anh ấy sẽ không hối hận đâu.”
Anh ta có lẽ còn đang thầm vui mừng vì cuối cùng cũng thoát được tôi.
“Nhưng trước đây rõ ràng nó từng thích con mà. Dì luôn thấy là vì dì xen vào, nên nó mới cứ nhắm vào con.”
Tôi lắc đầu:“Dì Lục, Thẩm Kinh Xuyên không thể nào từng thích con.”
Anh ấy làm sao có thể thích tôi chứ?
Dì Lục nghiêm giọng lần cuối:“Sở Sở, thử một lần cuối. Nếu nó vẫn không chịu chạm vào con, thì con đừng cần nó nữa!”
Dì Lục thật sự xem Thẩm Kinh Xuyên như con ruột, nhưng anh ta lại đổ hết cái chết của mẹ ruột lên đầu dì.
Tôi do dự hồi lâu, rồi gật đầu đồng ý.
Bởi tôi tin chắc, Thẩm Kinh Xuyên sẽ không bao giờ chạm vào tôi.
Cho dù tôi có cởi hết quần áo mà lao đến, anh cũng chỉ thẳng tay ném tôi ra ngoài.
Trước đây tôi từng thử chủ động vài lần, mỗi lần đều bị anh ta nhục nhã không thương tiếc.
Anh ta nói:“Cho dù tất cả phụ nữ trên đời này chết sạch, tôi cũng sẽ không đụng vào cô.”
Anh ta nói:“Giang Sở Sở, đừng hạ mình nữa. Tự trọng chút đi.”
Anh ta nói:“Giang Sở Sở, cút khỏi phòng tôi.”
2.
Tối hôm sau.
Dì Lục đưa tôi đến “nhà” của Thẩm Kinh Xuyên trong khách sạn.
“Sở Sở, con mặc bộ đồ ngủ này đi.”
Tôi liếc nhìn bộ đồ ngủ, trời ơi… quá sức xấu hổ!
Thấy tôi lúng túng, dì Lục dỗ dành mãi, cuối cùng tôi cũng miễn cưỡng thay nó.
“Sở Sở, uống ly sữa này cho thư giãn chút đi.” – dì lại đưa cho tôi một ly sữa.
Tôi ngoan ngoãn uống hết.
“Sở Sở,vất vả cho con rồi…”
Trước khi đóng cửa, dì Lục nhìn tôi một cái, trong mắt thoáng qua một tia nhìn lạ lùng.
Cửa vừa khép lại, tôi lập tức khoác thêm áo khoác ra ngoài bộ đồ ngủ.
Nửa tiếng trôi qua, Thẩm Kinh Xuyên vẫn chưa về.
Máy lạnh trong phòng đã chỉnh xuống mức thấp nhất, nhưng cơ thể tôi lại nóng bừng, khó chịu đến lạ.
Vừa cởi áo khoác ra, thì Thẩm Kinh Xuyên bước vào.
Trong căn phòng lờ mờ ánh sáng,ánh mắt anh lập tức dừng lại trên người tôi – trên bộ đồ ngủ mỏng manh.
“Tôi…”
Tôi định giải thích, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Thẩm Kinh Xuyên ngắt lời.
Mùi rượu nồng nặc tràn đến.
Anh mạnh mẽ đè chặt vai tôi, ép tôi vào tường:“Giang Sở Sở, thủ đoạn của cô ngày càng bẩn thỉu! Cô còn dám hạ thuốc?!”
“Tôi không có.”
Thẩm Kinh Xuyên chẳng hề tin, kéo tay tôi lôi về phía cửa.
Cơ thể tôi bắt đầu khó chịu đến mức lạ lùng,một luồng nóng bỏng chạy khắp người, đầu óc cũng dần choáng váng.
Thẩm Kinh Xuyên quả nhiên vứt tôi ra ngoài như vứt rác, không hề do dự mà đóng sập cửa lại.
Đầu gối và cánh tay tôi đau buốt thấu xương.Nhưng cơn đau ấy nhanh chóng bị cảm giác nóng rát lấn át, như thể có ngọn lửa nào đó đang cháy âm ỉ trong cơ thể.
Chẳng lẽ… tôi cũng bị hạ thuốc? Là từ ly sữa kia sao?
Hình ảnh cuối cùng trước khi ý thức tôi tan rã — một người đàn ông cao lớn, đứng đó cúi xuống nhìn tôi, rồi khom lưng.
Khi mở mắt lần nữa, tôi mệt đến mức không thể nâng nổi mí.Cả cơ thể như vừa bị tháo rời, chỉ cần cử động nhẹ thôi, cơn nhức mỏi đã ập đến, khiến tôi gần như bật khóc.
Đặc biệt là vùng eo, đau đến như bị ai đó đập vỡ.
Cảm giác có gì đó không đúng, tôi giật mình choàng tỉnh.