3.
Tôi khàn giọng giải thích mọi chuyện đã xảy ra tối qua.
Thẩm Kinh Hạc vẫn ôm tôi trong lòng, dùng chăn quấn kín quanh người tôi.
Tôi cũng không dám cử động mạnh — dù gì bên trong tôi chẳng còn mặc gì.
Mẹ Thẩm đột nhiên buông một câu:“Tối qua người kêu thảm thiết chính là con đó hả, Sở Sở?”
Tôi chớp mắt, mới nhận ra giọng mình đã khản đặc chính là vì tối qua… gọi đến khản cả cổ.
Nghĩ đến đây, tôi chỉ muốn chui xuống đất trốn cho rồi.
Dì Lục thì đứng đờ ra, không nói nổi một câu.
“Em gái, con trai chị chắc chắn không vấn đề gì. Con trai em… chẳng lẽ lại…?”
Mẹ Thẩm đúng là luôn nói thẳng làm người khác sặc nước.
Dì Lục liếc nhìn khóe miệng đang rướn lên vì nhịn cười của mẹ Thẩm, chỉ biết thở dài, gương mặt đầy áy náy nhìn tôi:“Sở Sở, dì xin lỗi, chuyện này đều do dì…”
Lời còn chưa nói xong đã bị mẹ Thẩm cắt ngang:“Sở Sở, con biết không, A Hạc nhà dì thương người lắm, sức khỏe tốt, năng lực giỏi, từ nhỏ đến giờ vẫn độc thân, không hề có thói quen xấu gì. Quan trọng nhất là… nó chỉ đối với con…”
“Mẹ! Đừng nói nữa!”
Hiếm lắm tôi mới thấy gương mặt luôn lạnh lùng của Thẩm Kinh Hạc lộ ra vẻ bối rối.
“Con dâu à, dì nghe dì Lục nói hai đứa con và Kinh Xuyên đã ký đơn ly hôn rồi. Hôm nay là ngày làm việc, đi làm thủ tục ly hôn đi, rồi thương tình mà ‘thu nhận’ A Hạc nhà dì luôn nhé!”
Trong phòng, mẹ Thẩm là người nôn nóng nhất.
Tôi quay sang liếc Thẩm Kinh Hạc, như cầu cứu. Anh nhẹ gật đầu, chỉ vài câu đã khéo léo đẩy được mẹ và dì Lục ra khỏi phòng.
Căn phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi, bỗng chốc im lặng hẳn.
“Thẩm Kinh Xuyên đã đặt lịch ngày 26 làm thủ tục ly hôn.” Anh mở lời trước.
“Ừ.” Tôi hờ hững đáp.
“Ồ?”
Phản ứng thản nhiên của tôi dường như khiến Thẩm Kinh Hạc hơi bất ngờ.
“Ly hôn thì tốt, dây dưa chỉ làm lãng phí thời gian của tôi.”
“Hửm?”
“Như vậy tôi mới có thể theo đuổi hạnh phúc của riêng mình.”
Anh khẽ hừ một tiếng, đôi mắt thoáng nheo lại:“Vậy ra, trong lòng em vẫn còn nhớ đến ‘cái gì Hạc’ đó chứ gì?”
“Cái gì Hạc?” Tôi ngơ ngác.
Anh nhàn nhạt nói:“Kinh Xuyên đã thấy cuốn sổ lưu bút cấp ba của em. Em có xoá tên cậu con trai khiến em rung động, nhưng chữ cuối ‘Hạc’ vẫn rất rõ. Trong đó còn kẹp cả tấm bùa bình an em xin cho ‘cái gì Hạc’ đó.”
Tôi chợt nhớ lại mấy hôm trước, bố mẹ muốn sửa lại nhà cũ, bảo tôi dọn mấy thứ quan trọng kẻo mất. Không hiểu nghĩ gì, tôi lại bê luôn chiếc rương ‘báu vật tuổi trẻ’ về.
Thẩm Kinh Xuyên dám lục lọi đồ của tôi sao…
Thẩm Kinh Hạc tiếp lời, như cố ý kéo tôi về hiện tại:“Anh đã tra rồi, khoá tụi mình không có ai tên có chữ ‘Hạc’ ngoài…”
Anh khẽ chọc ngón tay vào trán tôi, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Tôi bĩu môi:“Anh tên gì?”
Cả căn phòng bỗng rơi vào một khoảng lặng ngắn.
Rồi anh bật thốt:“Vãi… là anh!”
Khuôn mặt lúc nào cũng lạnh nhạt, kiêu ngạo của Thẩm Kinh Hạc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt ngượng ngùng nhưng lại cực kỳ đắc ý.
Tôi nhún vai:“Có gì mà phải giấu đâu, hồi đó còn nhỏ, tôi từng thích thầm anh thật.”
Anh nheo mắt, cười nửa miệng:“Thế nào? Thích thầm tôi, em coi đó như tiền án của mình hả?”
Tôi bật cười, còn anh thì từ gương mặt hí hửng chuyển sang có chút lúng túng.
“Không phải thế. Chỉ là… hồi đó ai cũng biết em và Giang Miên mới là một đôi, mà anh thì lại lén thích một cô gái đã có bạn trai, cảm giác… không được quang minh cho lắm.”
“Tôi và Giang Miên là một đôi? Ai tung tin tào lao vậy!”
“Chẳng lẽ không phải sao? Ngày trước em và cô ta cùng đi du học, còn học chung ngành luật.”
“Tôi với Giang Miên chẳng liên quan gì hết.”
“Đừng cứng miệng nữa, nghe nói Giang Miên vừa kết hôn, em liền đau lòng quay về nước, còn bỏ luôn công việc luật sư.”
“Rốt cuộc ai tung tin đồn vậy? Không xé nát miệng hắn tôi thề không bỏ qua.”Sắc mặt Thẩm Kinh Hạc trở nên khó coi hẳn.
“Ờ…”
Tôi đưa tay che miệng.Thật ra lúc đó, khi biết hai người họ thành một đôi, tôi còn cắn răng ‘đẩy thuyền’, thậm chí sau này còn thành quản lý nhóm fan couple.
Thẩm Kinh Hạc còn định nói thêm gì đó thì điện thoại anh reo lần nữa.
Nhân lúc anh nghe máy, tôi ôm chăn lặng lẽ chuồn ra khỏi phòng.
Đi dọc hành lang khách sạn, tôi đụng phải dì Lục. Bà ấy trông đầy áy náy, liên tục nói xin lỗi, kéo tôi vào một căn phòng khác, lấy cho tôi quần áo mới và túi xách.
Tôi chẳng nói câu nào, thay đồ xong, cầm túi rồi rời khỏi khách sạn.
Xem như hai bên đã sạch nợ.
Chỉ là nghĩ đến tối qua không hề có biện pháp an toàn, nếu lỡ mang thai thì phiền toái thật sự.
Ngay gần khách sạn có hiệu thuốc.
Tôi mua thuốc uống luôn, không ngờ thuốc lại có vị cam ngọt lịm.
“Em uống thuốc rồi à?”
Giọng Thẩm Kinh Hạc vang lên từ phía sau.
Tôi gật đầu.
“Em vẫn còn thích anh chứ?”
Anh chậm rãi bước lại gần.
“Tôi không biết…”
Thật sự tôi không biết. Trước đây từng thích, nhưng sau khi anh đi du học, tôi đã chấm dứt. Giờ trong lòng chỉ thấy rối bời.
Anh nhướng mày, giọng nhẹ như không nhưng câu chữ lại chắc nịch:“Không biết cũng chẳng sao, dù sao em đã ngủ với anh, thì phải chịu trách nhiệm đến cùng.”
“Chịu trách nhiệm kiểu gì?”
“Anh xem rồi, ngày 26 là ngày hoàng đạo hiếm có. Đến lúc đó chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Thẩm Kinh Hạc nói với vẻ nghiêm túc đến mức khiến tôi đơ người.
“???”
Tôi không nói gì, còn anh thì thấy tôi im lặng mãi bèn chủ động đề nghị:“Anh đưa em về nhà trước.”
Tôi lặng lẽ gật đầu.
Suốt quãng đường, trong đầu tôi đầy rẫy những suy nghĩ hỗn loạn, cứ lộn xộn xoay vòng.
Xuống xe, Thẩm Kinh Hạc giữ lấy tay tôi ngay khi tôi vừa định mở cửa.
“Thứ mình từng thích, sao có thể chỉ thích một lần? Nên… em rồi sẽ lại thích anh, đúng không?”
“Anh vừa ví bản thân mình như một… món đồ đấy à?” – tôi buột miệng nói thẳng suy nghĩ đầu tiên trong đầu.
“Giang Sở Sở em…!”
Anh khẽ mím môi, rồi lại bật cười, vừa tức vừa buồn cười vì tôi.
Tôi nhanh chóng xuống xe, bước đi thật nhanh. Vừa đi được mấy bước, tiếng anh gọi với lại:
“Giang Sở Sở, vậy… ngày 26…”
“Để xem đã.”
Tôi trả lời cho có lệ, không ngoái đầu lại mà đi thẳng vào nhà.
4.
Ngẩng đầu lên, một bóng người đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Là cô bạn thân Tô Uyển.