1
Khi điện thoại rung lên, tôi đang kể chuyện cho Tuệ Tuệ nghe.
Tên của giáo sư hiện lên trên màn hình khiến tim tôi chùng xuống.
“Gia Ngôn, có thông báo khẩn, thứ Hai tuần sau đi thành phố Lâm tham dự hội thảo học thuật, em đi thay tôi.”
“Thứ Hai ạ? Thầy ơi, gấp quá rồi…”
“Hết cách, bên đó chỉ đích danh người của phòng nghiên cứu mình, mà chỉ có em rảnh. Vé máy bay đặt xong rồi, chuyến bảy giờ sáng thứ Hai.”
Điện thoại ngắt, tôi quay sang nhìn cô con gái sắp thiếp đi bên cạnh, cảm giác tê rần cả da đầu.
Bảy ngày.
Tròn bảy ngày.
Bố mẹ tôi đang đi du lịch nước ngoài, bạn bè thì ai cũng có công việc, có gia đình riêng.
Tôi biết gửi Tuệ Tuệ cho ai bây giờ?
Một cái tên vụt qua trong đầu, nhưng tôi lập tức lắc mạnh để xua đi.
Không được.
Tuyệt đối không được.
Người đó là Hạ Hào – chồng cũ của tôi, một người sống chuẩn mực như điều lệnh quân đội.
Anh ấy trông trẻ á? Tôi sợ anh luyện Tuệ Tuệ như huấn luyện tân binh mất.
Điện thoại lại rung, là giáo sư gửi đến lịch trình hội thảo.
Nhìn những văn bản in dấu đỏ chính thức, chút hy vọng cuối cùng trong tôi cũng tan biến.
Tôi hít một hơi thật sâu, lục lại dãy số mà gần như chưa bao giờ liên lạc, rồi nhấn gọi.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
Trong nền vang vọng tiếng hô khẩu hiệu chói tai.
“Một! Hai! Ba! Bốn!”
“Nói.”
Giọng Hạ Hào vang lên như khẩu lệnh, ngắn gọn, mạnh mẽ, không hề có chút cảm xúc.
“Hạ Hào, là em – Hứa Gia Ngôn.”
“Biết rồi.”
Bên kia dường như yên tĩnh hơn, chắc là anh đã đi sang bên cạnh.
“Tuần sau em phải đi công tác, bảy ngày. Tuệ Tuệ… em có thể gửi con sang chỗ anh được không?”
Tôi cố nói với giọng khách khí nhất có thể.
Nghe giống một lời thông báo công việc hơn là lời cầu xin giúp đỡ.
Bên kia im lặng.
Một sự im lặng kéo dài.
Dài đến mức tôi tưởng anh sẽ cúp máy.
“Địa chỉ.”
“Gì cơ?”
“Gửi con đến đâu? Đơn vị hay khu nhà ở?”
Tôi sững lại.
Anh… đồng ý rồi?
“Gửi ở khu nhà đi, môi trường tốt hơn một chút.”
“Ừ. Thứ Hai mấy giờ?”
“Em bay chuyến bảy giờ sáng, năm giờ phải ra khỏi nhà rồi.”
“Bốn rưỡi, tôi đến dưới nhà đón.”
“… Được.”
Anh nói xong thì dứt khoát cúp máy, gọn gàng như vừa ấn nút khởi động một cuộc hành quân.
Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Ba năm sau ly hôn, đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện quá ba câu vì chuyện liên quan đến con.
Hai ngày cuối tuần, tôi gần như không ngủ.
Tôi sắp cho Tuệ Tuệ một chiếc vali to đùng.
Nào là đồ ăn, quần áo, đồ chơi, còn có cả con thỏ bông mà tối nào con bé cũng phải ôm mới ngủ được.
Tôi còn viết tay ba tờ giấy dày đặc những lưu ý.
“Tuệ Tuệ bị rối loạn lo âu xã hội, đừng ép con nói chuyện với người lạ.”
“Con bé khó ngủ chỗ lạ, trước khi ngủ nhớ kể truyện ‘Chú gấu đi tìm mẹ’.”
“Con rất kén ăn, cà rốt phải cắt hình ngôi sao mới chịu ăn.”
“…”
Viết đến cuối, chính tôi cũng thấy buồn cười.
Hạ Hào kiểu người như vậy, liệu có thèm xem không?
Chắc anh sẽ chỉ thấy tôi quá nhạy cảm, phiền phức.
Rạng sáng thứ Hai, bốn giờ.
Trời vẫn còn tối đen như mực.
Tôi gọi Tuệ Tuệ dậy, thay đồ cho con.
Cô bé vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt hỏi tôi:
“Mẹ ơi, mình đi đâu vậy ạ?”
“Mẹ phải đi công tác, gửi con sang chỗ bố mấy ngày nhé, được không?”
Tuệ Tuệ không nói gì, chỉ rúc đầu vào lòng tôi, bàn tay nhỏ bấu chặt lấy áo tôi.
Tôi biết, con bé đang sợ.
Bốn giờ hai mươi lăm, tôi kéo vali, bế con xuống tầng.
Một chiếc SUV màu đen đã đậu sẵn bên dưới, đèn xe chưa bật, lặng lẽ ẩn mình trong màn đêm.
Y hệt chủ nhân của nó.
Hạ Hào đang dựa vào cửa xe, mặc một bộ quân phục màu xanh rêu, dáng đứng thẳng tắp.
Gió đêm thổi tung vạt áo anh, cả người toát lên vẻ lạnh lùng như một phiến đá.
Anh thấy chúng tôi, dập tắt điếu th//uốc trong tay, đứng thẳng dậy.
“Đến rồi.”
Anh bước tới, tự nhiên nhận lấy chiếc vali trong tay tôi, bỏ vào cốp xe.
Sau đó, anh quay sang nhìn Tuệ Tuệ trong lòng tôi, đưa tay ra đón con.
Bàn tay anh to rộng, có những vết chai mỏng.
Tuệ Tuệ rụt người, nép sâu vào lòng tôi hơn.
Tay anh khựng lại giữa không trung, không tiến thêm.
Anh cứ đứng đó nhìn con bé, ánh mắt sâu thẳm.
Tôi không thể đoán nổi anh đang nghĩ gì.
Vài giây sau, anh rút tay về, quay sang nói với tôi:
“Lên xe đi, tôi đưa em ra sân bay.”
“Không cần đâu, em gọi xe rồi…”
“Xe đến rồi.”
Tôi chỉ về phía chiếc taxi đang từ cổng khu nhà chạy vào.
Anh ấy lúc nào cũng vậy, luôn sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, không để lại cho người khác bất kỳ cơ hội nào để từ chối.
Tôi đặt Tuệ Tuệ ngồi vào ghế an toàn ở hàng ghế sau.
Cô bé mím môi, nước mắt lưng tròng.
Tôi cúi xuống, nhét ba tờ giấy chi chít chữ vào tay Hạ Hào.
“Đây là những điều cần lưu ý về Tuệ Tuệ… nếu có thời gian, anh xem qua một chút nhé.”
Hạ Hào nhận lấy, không đọc, chỉ tiện tay nhét thẳng vào túi áo.
“Ừ.”
Tôi lại lấy ra một hộp thu//ốc nhỏ.
“Trong này là thu//ốc thông dụng, có hạ sốt, tiêu chảy, với cả băng dán cá nhân…”
“Ừ.”
Cuối cùng vẫn không yên tâm, tôi cúi người ghé sát tai Tuệ Tuệ, thì thầm:
“Bé con, nếu bố b//ắt n//ạt con, nhớ gọi cho mẹ nhé, được không?”
Tuệ Tuệ sụt sịt, khẽ gật đầu.
Hạ Hào đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Tài xế taxi bắt đầu bấm còi giục.
Tôi đứng dậy, nhìn anh lần cuối:
“Con bé nhờ cả vào anh.”
“Con gái tôi, không cần phải ‘nhờ’.”
Hạ Hào mở cửa xe, gần như “nhét” tôi vào trong.
Xe lăn bánh rời đi, qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh mở cửa xe địa hình của mình, nhưng lại không bước vào ngay.
Anh chỉ đứng đó, bên cạnh xe, bóng dáng cao lớn sừng sững trong ánh sáng nhạt nhòa của buổi rạng đông, trông như một pho tượng lặng lẽ.
Tôi không nhìn rõ được vẻ mặt anh lúc đó.
Chỉ thấy ngực mình bất giác nghẹn lại.
2
Máy bay vừa hạ cánh, việc đầu tiên tôi làm là gọi cho Hạ Hào.
Tắt máy.
Tim tôi khựng lại, lập tức gọi lại lần nữa.