Sắc mặt bố lập tức thay đổi, từ mệt mỏi chuyển sang tức giận.
“Con đến nhà mẹ xin tiền đăng ký thi đại học, rồi bà ấy…”
Tôi chưa nói hết câu, bố đã đứng bật dậy, cầm điện thoại gọi ngay.
“Alo, Trương Ngọc Lan, bà điên rồi à?”
Vừa bắt máy, bố đã hét lên:
“Bà dám đánh Nhược Dư? Con bé mới bao nhiêu tuổi mà bà nỡ ra tay như vậy?”
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng mẹ tôi chua chát, dù không nghe rõ nội dung, tôi vẫn cảm nhận được bà cũng đang nổi giận.
“Cái gì gọi là tôi không làm tròn trách nhiệm làm cha?”
Giọng bố càng lúc càng lớn.
“Còn bà làm mẹ thì ra sao? Đến tiền đóng lệ phí thi cho con cũng không nỡ đưa?”
“Bà còn mặt mũi nói tôi? Nhìn lại bà chiều Ân Từ thành cái gì kìa?”
“Ít ra Tiểu Vũ nhà tôi còn biết điều, không như con gái nhà bà…”
Cuộc cãi vã ngày càng gay gắt.
Không khí trong phòng khách trở nên căng như dây đàn.
Em trai tôi – Lâm Hựu Bảo – từ phòng chạy ra: “Bố ơi, sao lại cãi nhau to vậy?”
“Không có gì, con vào phòng làm bài tiếp đi.”
Bố vội vàng che ống nghe điện thoại, giọng trở nên dịu dàng hẳn.
Nhưng em trai tôi đã nghe thấy hết rồi.
“Bố, lại là cái bà đó chửi bố đúng không?”
Giọng nó đầy căm ghét, đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “cái bà đó”.
Đầu dây bên kia vang lên giọng chua chát, chói tai của chị gái Ân Từ: “Lâm Hựu Bảo, mày nói ai là ‘cái bà đó’? Đó là mẹ mày đấy, mày còn biết phép lịch sự là gì không?”
Em trai giật lấy điện thoại từ tay bố, bật loa ngoài. “Lâm Ân Từ, chị tưởng chị là ai? Một đứa học lại lớp 12 thì có tư cách gì dạy đời tôi?”
“Với lại bố tôi và mẹ chị đã ly hôn rồi, bà ấy không còn là mẹ tôi nữa!”
Giọng chị gái lập tức cao vút lên như hét: “Thằng ranh con! Học hành chẳng ra gì, chỉ biết dựa vào thể thao để vào đại học, mà cũng dám lên giọng với tao à?”
Em trai không hề lép vế: “Ui cha, thể thao thì sao? Còn hơn mấy người hai mươi tuổi đầu còn đang học cấp ba!”
“Tôi thì mới mười bảy tuổi đã có thể thi đại học rồi nhé.”
Cả hai tranh cãi kịch liệt, mặt đỏ gay gắt, chẳng ai chịu nhường ai.
Còn tôi – đứa con gái thừa thãi – chỉ biết ngồi lặng lẽ một bên, nhìn cuộc chiến này nổ ra vì mình.
Thật là một gia đình nực cười.
Bố mẹ sau khi ly hôn, mỗi người đều nuông chiều đứa con “ruột” của mình, xem con của người kia như cái gai trong mắt.
Chị và em trai từ nhỏ đã ganh đua từng li từng tí, sau khi bố mẹ chia tay thì càng như nước với lửa.
Cuộc chiến lần này, dù bắt nguồn từ tôi, nhưng chưa bao giờ thật sự là vì tôi.
Họ cãi nhau, chỉ để chứng minh cách nuôi dạy của mình tốt hơn.
Chứng minh rằng con mình xuất sắc hơn con của người kia.
Cuối cùng, như có hẹn từ trước, cả hai đồng loạt tuyên bố sẽ nỗ lực thi đại học.
“Tôi nhất định sẽ thi tốt hơn cậu, để mẹ tôi nở mày nở mặt!”
“Buồn cười thật, tôi chắc chắn sẽ vượt mặt chị, để bố tôi tự hào!”