10
“Ồ, Tiểu Lưu hôm nay về sớm ghê, chưa tới mười giờ đã thấy mặt rồi.”
“Chị dâu à, chị đúng là phá của đó. Tiền anh tôi vất vả kiếm được đều bị chị tiêu sạch hết rồi!”
“Tiểu Lưu à, bố nói thật nhé, lấy chồng rồi thì nên yên phận. Dù ngoài kia có vui thế nào, cũng đâu bằng sự ấm áp trong nhà.”
Tôi khẽ thở dài, mỉm cười:
“Bố mẹ nói đúng lắm chứ, vàng son gì cũng chẳng bằng ổ chó của mình.
Chỉ là... con tan làm sớm, mà Mạnh Phương lại hay tăng ca. Con về cũng chẳng vào được nhà, không lang thang bên ngoài chắc con buồn đến trầm cảm mất thôi.”
Mặt mọi người thoáng lúng túng.
Mẹ chồng cười gượng, giọng ngọt nhạt:
“Nhưng con à, đó cũng không phải lý do để tiêu xài hoang phí đâu.
Sống phải biết chừng mực, tiêu tiền phải tính dài lâu.
Đúng lúc mấy hôm nay mẹ đen vận, đánh bài thua suốt, con cứ yên tâm về sớm, mẹ ở nhà mở cửa cho con.”
Em chồng bĩu môi, giọng châm chọc:
“Chị dâu nào lại như chị, cả ngày chẳng thấy bóng dáng ở nhà.
Hàng xóm nhìn vào ai cũng bàn tán rồi, chẳng biết còn tưởng chị ra ngoài vụng trộm, khiến anh tôi mất mặt chết được!”
Tôi giả vờ ngộ ra, búng tay một cái:
“Em nói đúng! Đây đúng là chuyện nghiêm trọng đó…
Đúng lúc mẹ cũng nói sẽ ở nhà nấu ăn chờ con, vậy thì bắt đầu từ mai, con hứa sẽ thay đổi.
Mọi người cứ chờ mà xem, đảm bảo hàng xóm không còn hiểu lầm nữa đâu.”
Ba người nhìn nhau, thấy tôi có vẻ “biết điều”, thái độ lại ngoan ngoãn, tạm thời bỏ qua cho tôi.
Tôi cười thầm.
Buồn cười thật.
Cả nhà họ thà nổi giận nhìn tôi tiêu tiền phung phí ngoài đường, cũng không chịu đơn giản đưa tôi một cái chìa khóa.
Rõ ràng có cách giải quyết dễ nhất, nhưng họ lại cố tình né tránh.
Bởi trong lòng họ, tôi vĩnh viễn không phải người trong nhà.
Đã thế, dù bây giờ họ có đưa, tôi cũng chẳng buồn nhận nữa.
Lời em chồng nhắc tối nay khiến tôi nhớ ra một mẹo mà dân mạng từng dạy.
Hôm sau tan làm, tôi không đi chơi hay mua sắm nữa, mà cố tình đi dạo quanh khu chung cư.
Thấy ai quen là tôi lại niềm nở chào hỏi, chuyện phiếm đôi câu.
Khi đi ngang nhóm các dì chuyên tám chuyện buổi tối, tôi giả vờ liếc họ, rồi chậm rãi rời đi.
Quả nhiên, vừa đi khỏi vài bước, sau lưng đã vang lên tiếng xì xào:
“Cô con dâu nhà bên kia kìa, tặc tặc, tối nào cũng xách đầy đồ về, đúng là tiêu dữ dằn.”
“Phải đó, tối nào cũng về muộn, nồng nặc mùi rượu, mẹ chồng cô ta còn than với tụi tôi hoài.”
“Đúng là nghiệp chướng, cưới phải con dâu như vậy.”
Tôi mừng rỡ trong lòng, cố nén cười, rồi giả vờ rơm rớm nước mắt, chạy tới ngồi phịch xuống giữa nhóm các dì.
“Các dì ơi… các dì nói thử xem, cuộc đời con đến bao giờ mới hết khổ đây?”
Mấy bà nhìn nhau, mắt sáng lên - ngửi thấy mùi “drama” rồi.
“Sao vậy con, có chuyện gì cứ nói với tụi dì.”
Tôi nghẹn ngào, thêm mắm dặm muối kể lại hết: từ chuyện mua nhà, sửa nhà, sinh hoạt hàng ngày, đặc biệt là vụ chìa khóa.
Các dì nghe mà tức điên.
Ai nấy đều thay nhau mắng chửi nhà họ Mạnh không ra gì.
Tôi nức nở:
“Căn nhà đó có một nửa tiền con bỏ ra, mà con chẳng có quyền tự do ra vào.
Muốn xuống lấy hàng cũng phải chờ người về mở cửa.”
“Rồi cái em chồng kia còn tung tin con đi sớm về khuya là vì có người khác.
Con oan ức muốn chết!
Con cũng muốn tan làm về thẳng nhà, nhưng nhà đó… không chứa nổi con nữa rồi.”
Tôi vừa khóc vừa ngẩng đầu, thật lòng cảm thán:
“Các dì ơi, ngày trước các dì làm dâu còn có chìa khóa nhà của mình, thật là hạnh phúc…”
Một dì trong nhóm đập bàn đứng phắt dậy:
“Trời ạ! Tao ngày xưa vừa làm việc vừa sinh con, dọn dẹp nhà cửa, nếu chồng mà không cho chìa khóa, tao bốc cả mái nhà lên cho xem!”
Tôi mừng rỡ suýt vỗ tay.
Công nhận chiêu của bạn thân thật lợi hại.
Chỉ sợ sau hôm nay, cái tên “nhà họ Mạnh” sẽ vang dội khắp khu chung cư.
11
Đến khi mấy dì an ủi xong, trời đã sẩm tối.
Tôi chậm rãi về nhà, vừa hay Mạnh Phương cũng về cùng lúc.
Mẹ chồng thấy tôi về sớm hơn mọi hôm thì khá hài lòng, cơm nước cũng đã dọn sẵn.
Còn Mạnh Phương, thấy tôi “ngoan ngoãn trở lại”, cũng dịu giọng như thường, chắc nghĩ mấy hôm nay tôi chỉ dỗi vặt.
Nhưng hôm sau, tin đồn lan khắp nhóm chat khu dân cư.
“Nhà họ Mạnh hành hạ con dâu, không cho chìa khóa, ép cô ta đứng ngoài cửa mỗi đêm.”
Cả nhà họ như sét đánh ngang tai.
Và thế là, màn “đấu tố lần hai” lại bắt đầu.
Mạnh Phương sa sầm mặt:
“Lưu Tư! Em đã nói gì bên ngoài hả?
Mẹ đi đánh bài mà vừa ngồi xuống đã khóc rồi!”
Mạnh Viên mỉa mai:
“Anh à, rõ ràng chị ta không cùng một lòng với nhà mình, sớm muộn gì cũng dọn ra ngoài thôi.”